Showing posts with label Lý Đông Mai. Show all posts
Showing posts with label Lý Đông Mai. Show all posts

24.12.14

Chim và Tổ

Trong một vùng sa mạc hoang vu không người có một gốc cây già đã chết khô, đầu cành có một tổ chim đơn sơ, trong tổ có một con chim quanh năm suốt tháng nhịn đói chịu khát, gian nan qua ngày.

Một hôm, sa mạc nổi bão cát, gốc cây khô ấy bị nhổ bật cả rễ lên cuốn đi.

Để tìm kiếm nơi ẩn thân mới, con chim đáng thương này buộc phải bay mấy trăm cây số, cuối cùng đã phát hiện một ốc đảo. Trên ốc đảo sông nhỏ róc rách, cây xanh râm mát, quả ngọt lúc lỉu.

Nếu gốc cây khô ấy trong sa mạc vẫn tồn tại, con chim này có lẽ mãi mãi cũng sẽ không muốn thay đổi cuộc sống vốn có của mình.

(Lý Đông Mai)

24.6.14

Nỗi bi ai của dạ oanh

Có lần, dạ oanh phát hiện một bụi cây thấp nở đầy hoa tươi, bèn quyết định đậu ở bên trên chờ quả chín.

Dạ oanh đã chờ mấy tháng, chẳng bao giờ cho chim khác đến gần, sợ chúng giành ăn với mình.

Những đóa hoa kia cuối cùng kết thành từng quả từng quả nhỏ giống quả đào, quả nhỏ nứt toác, sợi bông trắng như tuyết từ bên trong bay ra, hóa ra đây là một cây bông.

Một chú chim cuốc bay qua, nói với dạ oanh ủ rũ: "Cậu xem, xưa nay cậu không hề cho chúng tớ đến gần, nếu không chúng tớ sớm đã nói cho cậu biết ở đâu có quả ăn được rồi."


(Lý Đông Mai)

11.6.14

Quả chanh

Một hôm, vợ nhờ tôi ra cửa hàng mua chanh. Lúc sắp ra cửa, vợ dặn đi dặn lại, bảo tôi chọn thật kỹ, lấy quả lớn và tươi, đừng mua về quả nhỏ và héo. Tôi vào cửa hàng, đến trước sạp chanh bắt đầu lựa. Nhưng tôi cứ cảm thấy chanh trước mặt nếu không quá nhỏ thì sắp héo hoặc vỏ quá dày.

Tôi liếc sang bên phải, bên phải còn có một sạp chanh. Có một gã cũng đang lựa chanh ở đó. Chanh gã cầm trong tay quả nào cũng vừa lớn vừa tươi, thoáng nhìn đã biết là hàng tốt. Tôi muốn đợi gã đi khỏi, lập tức sang sạp bên ấy lựa.

Tôi vừa giả vờ tiếp tục lựa chanh, vừa ngó đăm đăm vào tay gã kia, đợi gã lựa xong rời đi. Nhưng mười phút đã trôi qua, gã đáng ghét ấy vẫn ở đó lật tới lật lui, tỉ mỉ chọn lựa. Gã cầm quả này lên, đặt xuống; cầm quả kia lên, lại đặt xuống, dù chanh trước mặt gã quả nào cũng hấp dẫn như được tuyển lọc ra.

Tôi quả thật không nhịn được nữa, quay người về phía gã nọ, muốn lên lớp gã một trận, nhưng bên phải tôi chỉ là một tấm gương...


(Lý Đông Mai)