Thích ngồi tàu lửa, thích từng trạm từng trạm chầm chậm xuống nam hoặc lên bắc, thích tôi của giữa chuyến đi.
Chỉ bởi vì, giữa chuyến đi, tôi có thể không thuộc về điểm khởi đầu hay
điểm kết thúc, không thuộc về bất cứ nơi nào và bất cứ người nào, trong
thời khắc đơn độc này, tôi chỉ cần thuộc về bản thân tôi là đủ rồi.
Tất cả nghĩa vụ nên làm tròn, trách nhiệm nên
gánh vác, tất cả sự vật nên tranh đoạt hoặc là nhường lại, tất cả vướng
vướng bận bận trên đời đều bị ngăn cách ở hai đầu đường ray, còn tôi,
tôi trong toa tàu là không có ham muốn. Vào thời khắc đó, việc duy nhất
tôi muốn làm cũng duy nhất có thể làm, chỉ là yên tĩnh ngồi bên cửa sổ,
nhìn ngắm cảnh vật ngoài cửa sổ đổi nhau mà thôi.
Cảnh vật
ngoài cửa sổ không ngừng biến đổi, dãy núi và khe sông liên miên lướt
qua, tôi nhìn thấy trong những khóm cây thành rừng kia, mỗi gốc cây đều
mọc vừa mảnh vừa dài, để tranh thủ ánh nắng, chúng dùng đủ mọi phương
pháp uyển chuyển để sinh trưởng. Đi qua một vạt lớn đồng lúa, giữa cánh
đồng, tôi cũng nhìn thấy một gốc cây cô độc, bởi vì cô độc, cho nên có
thể tùy ý vươn dài cành lá, mọc giống như một chiếc ô vừa to vừa đậm vừa
tròn.
Trong cuộc sống hiện thực, tôi biết, tôi nên học cách
nhân nhượng và nhường nhịn, cũng giống như những gốc cây trong rừng rậm
kia. Thế nhưng, trên đồng nội của tâm linh, hãy để tôi, để tôi có thể
mọc thành một gốc cây lớn hứng trọn mặt trời chiếu sáng.
Tôi
cũng biết, trước lúc đó, tôi nhất định phải học cách độc lập trước đã, ở
chốn sâu nhất của tâm linh, học cách không tìm kiếm chỗ dựa từ bất cứ
ai.
(Tịch Mộ Dung)
Showing posts with label Tịch Mộ Dung. Show all posts
Showing posts with label Tịch Mộ Dung. Show all posts
19.11.13
11.11.13
Chim xanh
Xế chiều ngày hè, một chú chim xanh nhỏ bay vào sân vườn nhà tôi, đậu trên cây hoa hồng. Tôi đang nhổ cỏ tạp trong vườn, vì có cây hoa Dạ Bách Hợp chắn ở trước mặt, nên chim xanh nhỏ không nhìn thấy tôi, bèn yên tâm cả gan mổ ăn những mầm lá vừa mới mọc ra trên cành hoa hồng.
Tôi bị chú chim toàn thân lông vũ xanh biếc sáng bóng ấy làm chấn động, nín thở nấp đằng sau cây, trong lòng khe khẽ nói với chim: "Chim xanh nhỏ ơi, mi cứ mặc sức ăn nhé. Chỉ mong mi có thể lưu lại lâu một chút, chỉ mong mi đừng bay đi quá nhanh."
Hóa ra mấy gốc cây hoa hồng kia vào khoảnh khắc trước còn là thứ tôi trân trọng nhất, giờ đây đã biến thành chẳng quan trọng chút nào. Chỉ bởi vì, mầm non sau này còn có thể mọc lại, nhưng chú chim xanh nhỏ này có lẽ trong cả đời sẽ chỉ bay đến sân vườn của tôi một lần.
Đối mặt với vẻ mỹ lệ tuyệt đối này, tôi quả thật không sức kháng cự, tôi nguyện ý dâng hiến mọi thứ của tôi để đổi được sự dừng lại phút chốc của nó.
Đối với anh, em cũng luôn là như thế.
Đá tam sinh
KIẾP THỨ NHẤT
Một đời đó, chàng là chùa cổ, thiếp là đèn dầu; một đời đó, chàng là hoa rơi, thiếp là gái thêu; một đời đó, chàng là đá xanh, thiếp là trăng non; một đời đó, chàng là người tài, thiếp là ngựa tốt. Thiếp biết, thiếp sẽ đời đời kiếp kiếp cùng chàng kết duyên. Thế là thiếp quỳ trước Phật cầu xin suốt năm trăm năm, xin Người cho thiếp gặp được chàng lúc thiếp xinh tươi nhất, xin Người cho chúng ta kết nên một mối tình duyên đẹp đẽ. Phật bèn biến thiếp thành một gốc cây, mọc bên con đường chàng chắc chắn đi qua, dưới ánh nắng, thiếp thận trọng nở đầy hoa, mỗi đóa hoa đều là mong mỏi kiếp trước của thiếp, lá cây run rẩy là nước mắt chờ đợi của thiếp. Thế nhưng chàng cuối cùng đã chẳng nhìn mà đi qua. Rơi đầy mặt đất sau lưng chàng, đó không phải là cánh hoa, đó là trái tim xơ xác của thiếp. Thiếp cứ thế khô héo, vào khoảnh khắc thiếp chết đi, thiếp đã nhìn rõ vẻ kinh ngạc trên gương mặt chàng, chàng ôm cành cây của thiếp lên, lệ ướt vạt áo. Lúc ấy, thiếp ngậm cười. Trở về trước Phật, thiếp đầm đìa nước mắt, quỳ mãi không dậy. Phật cúi đầu, than thở. Chàng vẫn nhớ chứ, đây là kiếp thứ nhất trên đá tam sinh.
KIẾP THỨ HAI
Kiếp đó, chàng là hoàng đế, thiếp là tù binh. Chàng chí khí hiên ngang, tuổi trẻ đắc chí. Sau khi cha anh thiếp phản loạn, chàng tóc dựng mũ vàng, thiếp khắp người áy náy đau đớn. Chàng giết sạch họ hàng của thiếp, cướp thiếp về cung, đem về một vương phi người dân tộc toàn thân tang phục. Chàng nói, chàng chờ thiếp thật khổ sở, chàng sẽ yêu thiếp, chăm sóc thiếp, đời đời kiếp kiếp quấn quít bên nhau. Đúng ra, thiếp yêu chàng, trong luân hồi của sinh mệnh, thiếp đã trải qua mong mỏi dường nào mới cùng chàng gặp gỡ. Thế nhưng thiếp lại rút ra đoản kiếm bên hông chàng đâm vào trái tim mình. Thiếp mở to mắt, nhẹ giọng nói: “Xin lỗi!” Phải rồi, thiếp đã tự vẫn trước mặt chàng như vậy, thiếp rất tàn nhẫn. Giờ phút hấp hối, thiếp nhìn thấy nỗi bi phẫn và đau thương vô hạn của chàng, thiếp nghe thấy tiếng gào xót xa bất lực của chàng vang vọng khắp cung điện. Chàng cắn đứt ngón giữa, nhỏ một giọt máu tươi lên cổ tay thiếp, chỉ trời thề nguyền, lấy đó làm dấu, mãi không bỏ thiếp. Lúc ấy, tim thiếp tan nát… Chàng vẫn nhớ chứ, đây là kiếp thứ hai trên đá tam sinh.
KIẾP THỨ BA
Thiếp vùng vẫy chìm nổi trong bể khổ, nài nỉ bảy trăm năm, Phật cuối cùng chịu tha thứ cho thiếp, chìa bàn tay hoa sen cho thiếp, để thiếp gặp gỡ chàng lần nữa, nhưng chàng lại không nhớ ra thiếp. Vuốt nhẹ cổ tay, vết bớt màu đỏ lại đang nóng bỏng, vì truy tìm ngọn nguồn chưa dứt của kiếp trước, thiếp nắm chặt một mẩu chuyện xưa rách nát dưới bóng dáng cô độc ngạo nghễ của chàng. Hãy mỉm cười với thiếp, dù trong nụ cười ấy có xa cách ngàn dặm, thiếp cũng động lòng. Hãy giận dữ nhìn thiếp, nếu trong cái trừng mắt ấy có trách móc si tâm, thiếp cũng không hối. Thế nhưng chàng chỉ thờ ơ. Mỗi ngày đêm, thiếp rưng lệ cầu khấn thần linh, nếu chàng nhìn thiếp một thoáng, thiếp sẽ chết một cách hạnh phúc, nếu chàng không nhìn thiếp, thiếp sẽ chết một cách đau khổ. Phải chăng yêu một người chính là sống sống chết chết mà lại cam tâm tình nguyện như vậy? Còn chàng, vẫn dửng dưng. Trái tim chờ đợi của thiếp đau đớn mà lại hạnh phúc, thiếp mỉm cười ngắm chàng lơ đãng đi qua bên người thiếp, ngắm ánh mắt chàng vượt qua đỉnh đầu thiếp, trong câu chuyện có chàng tồn tại, kết cuộc ra sao đều tốt. Năm tháng, tung bay trong cơn gió bên mình, trăm năm, ngàn năm, vạn năm, chẳng ai biết, chờ đợi của trăm năm, tình cảm của ngàn năm, lưu luyến của vạn năm, cuối cùng sẽ tro bay khói tan thế nào. Có lẽ, vào một rồi lại một khoảnh khắc, thiếp từ trong ánh mắt cô ngạo của chàng nhìn thấy một tia nghi hoặc, một lẽ giác ngộ, một chút dịu dàng, điều này đối với thiếp đã đủ rồi. Tịch dương ôn nhu, nghe bên tai nhiều tiếng cười mới mẻ và xa lạ vang lên, liền nghĩ: Ba kiếp đã qua, kiếp sau, chàng vẫn còn chứ?
Thiếp vùng vẫy chìm nổi trong bể khổ, nài nỉ bảy trăm năm, Phật cuối cùng chịu tha thứ cho thiếp, chìa bàn tay hoa sen cho thiếp, để thiếp gặp gỡ chàng lần nữa, nhưng chàng lại không nhớ ra thiếp. Vuốt nhẹ cổ tay, vết bớt màu đỏ lại đang nóng bỏng, vì truy tìm ngọn nguồn chưa dứt của kiếp trước, thiếp nắm chặt một mẩu chuyện xưa rách nát dưới bóng dáng cô độc ngạo nghễ của chàng. Hãy mỉm cười với thiếp, dù trong nụ cười ấy có xa cách ngàn dặm, thiếp cũng động lòng. Hãy giận dữ nhìn thiếp, nếu trong cái trừng mắt ấy có trách móc si tâm, thiếp cũng không hối. Thế nhưng chàng chỉ thờ ơ. Mỗi ngày đêm, thiếp rưng lệ cầu khấn thần linh, nếu chàng nhìn thiếp một thoáng, thiếp sẽ chết một cách hạnh phúc, nếu chàng không nhìn thiếp, thiếp sẽ chết một cách đau khổ. Phải chăng yêu một người chính là sống sống chết chết mà lại cam tâm tình nguyện như vậy? Còn chàng, vẫn dửng dưng. Trái tim chờ đợi của thiếp đau đớn mà lại hạnh phúc, thiếp mỉm cười ngắm chàng lơ đãng đi qua bên người thiếp, ngắm ánh mắt chàng vượt qua đỉnh đầu thiếp, trong câu chuyện có chàng tồn tại, kết cuộc ra sao đều tốt. Năm tháng, tung bay trong cơn gió bên mình, trăm năm, ngàn năm, vạn năm, chẳng ai biết, chờ đợi của trăm năm, tình cảm của ngàn năm, lưu luyến của vạn năm, cuối cùng sẽ tro bay khói tan thế nào. Có lẽ, vào một rồi lại một khoảnh khắc, thiếp từ trong ánh mắt cô ngạo của chàng nhìn thấy một tia nghi hoặc, một lẽ giác ngộ, một chút dịu dàng, điều này đối với thiếp đã đủ rồi. Tịch dương ôn nhu, nghe bên tai nhiều tiếng cười mới mẻ và xa lạ vang lên, liền nghĩ: Ba kiếp đã qua, kiếp sau, chàng vẫn còn chứ?
Subscribe to:
Posts (Atom)

