Showing posts with label Nghê Khuông. Show all posts
Showing posts with label Nghê Khuông. Show all posts

4.6.14

Người khác là người khác


Có rất nhiều nỗi đau khổ là con người ta tự chuốc lấy, thích so sánh với người khác chính là một nỗi đau khổ tự chuốc lấy. Mình là mình, người khác là người khác, sao lại có quá nhiều người cứ so sánh mình với người khác nhỉ? Vốn dĩ là hai cá thể hoàn toàn chẳng liên quan, vừa so sánh, đã đẻ ra nhiều chuyện, khốn khó đau khổ các kiểu cũng theo đó sinh ra.

Trong quá trình so sánh, rất nhiều người đều sẽ phát hiện người khác sống vui vẻ sung sướng hơn mình; cũng sẽ phát hiện người khác sự nghiệp thuận lợi, tình yêu như ý, còn mình dường như chả có gì hết.

Trong quá trình so sánh, dưới tình huống phát hiện người khác tốt đẹp hơn mình, lòng căm tức tự nhiên nảy sinh; vì sao? Mình dường như mọi phương diện mọi điều kiện đều không kém hắn, cớ gì trên thực tế lại điểm nào cũng chẳng bằng hắn, đó là vì sao? Là xấu số, hay là thời vận tạm thời chưa đến? Tương lai sẽ thế nào, sẽ vẫn thua sút người ta, hay một mai kia có thể thăng tiến vùn vụt, nở mày nở mặt?

Trong quá trình so sánh với người khác, rất khó phát hiện người khác kém cỏi hơn mình, nguyên nhân rất đơn giản:
1. Con người ta hiếm khi chọn người nhìn bề ngoài tệ hơn mình làm đối tượng so sánh.
2. Người nhìn bề ngoài có vẻ hay hơn mình, người ngoài không trông thấy chỗ dở của anh ta.

Người khác thế nào là chuyện của người khác, muốn tự chuốc phiền não, thì cứ thường xuyên tìm ai đó để so sánh.


(Nghê Khuông)

23.4.14

Vui vẻ

Người không vui, tốt nhất ít ở chung với người vui vẻ. Đương nhiên, cũng không cần ở chung với người không vui khác. Không vui có đủ kiểu đủ dạng, ai nấy có nỗi khổ của mình, ai nấy có buồn bực của mình, rất khó có chuyện cùng bệnh thương nhau, ở chung với người không vui, chỉ càng không vui.

Ở chung với người vui vẻ thì sao? Thấy người ta vui vẻ hớn hở, kẻ không vui còn phải che giấu nỗi buồn của mình, gắng gượng tươi cười, hòng tăng thêm niềm vui của người khác, thế thì mức độ không vui đương nhiên chỉ có tăng thêm chứ không giảm bớt.

Còn nếu kể lể buồn phiền với người vui vẻ, đó càng là cực kỳ ngu xuẩn. Người vui vẻ làm gì có tâm tình nhàn rỗi nghe bạn than khổ? Đãi bôi vài câu, đã là hết sức lịch sự rồi.

Do đó, người không vui, tốt nhất đơn độc lánh mình mà buồn bực. Nói như vậy dường như đã phủ định tác dụng của bạn bè, thực ra vừa khéo ngược lại, bạn bè qua lại, nhất định phải khiến đối phương vui vẻ, chứ không thể khiến đối phương không vui. Nếu luôn khiến bạn bè không vui, thế thì người này nhất định sẽ chẳng có quá nhiều bạn bè, hơn nữa số bạn bè ít ỏi ấy cũng sẽ dần dần mất hẳn.

Người không vui, tự động biến mất trước mặt người khác, người người hoan hỉ, đợi lúc vui vẻ lại xuất hiện.

Cứ mãi không vui thì sao? Thế thì cứ mãi đừng xuất hiện!


(Nghê Khuông)