Showing posts with label Lâm Thanh Huyền. Show all posts
Showing posts with label Lâm Thanh Huyền. Show all posts

6.6.14

Cửa sổ và tấm gương

Khi một người đối diện thế giới bên ngoài, thứ anh ta cần là cửa sổ; khi một người đối diện chính mình, thứ anh ta cần là tấm gương. Thông qua cửa sổ mới có thể nhìn thấy vẻ tươi sáng của thế giới, soi gương mới có thể nhìn thấy vết bẩn của bản thân.

Thật ra, cửa sổ hay tấm gương đều không quan trọng, điều quan trọng là tâm của bạn, tâm của bạn rộng, phòng sách sẽ lớn; tâm của bạn sáng tỏ, thế giới sẽ rạng ngời; tâm của bạn như cửa sổ, sẽ nhìn thấy thế giới; tâm của bạn như tấm gương, sẽ quán chiếu cái tôi của chính mình.


(Lâm Thanh Huyền)

31.5.14

Hân hoan

Tôi uống trà trong sân. Nhìn thấy một chú bướm phượng màu đen bay vào khóm hoa dâm bụt hút mật, cánh bướm màu đen bay lượn như con thoi giữa những đóa hoa màu đỏ, cực kỳ đẹp mắt.

Tôi nghĩ, là lòng hân hoan của hoa dâm bụt, đã lấy được lòng hân hoan của bướm phượng.

Hoa dâm bụt dâng tặng mật hoa cho bướm phượng, để bướm phượng vui vẻ gieo rắc phấn hoa.  

Bướm phượng nhanh nhẹn truyền rải phấn hoa mới, nhằm đền đáp mật ngọt của hoa dâm bụt.

Hoa và bướm cùng hân hoan, mới tạo ra mùa xuân.

Nếu không có bướm phượng đến thăm, hoa dâm bụt cũng sẽ hân hoan nở rộ, chẳng giảm sút vẻ đẹp của mình.

Nếu hoa dâm bụt không nở, bướm phượng cũng sẽ hân hoan chao liệng, chẳng mất đi phong thái của mình.

Đây mới là ý nghĩa thật sự của hân hoan.


(Lâm Thanh Huyền)

12.4.14

Tháng tư

Tôi thích nhất ánh nắng của tháng tư, ánh nắng của tháng tư không giận không nóng, trong suốt ấm nhuần có cảm giác của lưu ly.

Ánh nắng tháng tư khiến mỗi một đóa hoa đều là thủy tinh tạc thành, hát bài hát của hy vọng trong gió, tiếng hát năm màu phảng phất cầu vồng.

Ánh nắng tháng tư khiến mỗi một ngọn cỏ đều là phỉ thúy mơn mởn, viết vần thơ của ngày mai trên đất, câu thơ xanh thẳm tựa hồ biển cả.

Trong ánh nắng tháng tư, ta trút bỏ lớp áo xám xịt của mùa đông rét mướt, tiếp xúc với cái nóng ấm từ chân trời xa xăm truyền đến, làm cho tôi nhớ đến thời thơ ấu, mình trần chạy qua cánh đồng tháng tư, ánh nắng giống như vòng tay ấm áp của mẹ, sau đó bọn tôi nhảy xuống dòng suối còn lưu lại đông hàn năm ngoái bơi lội. Cuối cùng, bọn tôi mang những giọt nước như lưu ly đọng khắp người nằm trên tảng đá lớn, nước từng chút một tan vào không trung, bọn tôi liền ngủ thiếp bên suối.

Trong ánh nắng tháng tư, thảo nguyên, rừng cây, dòng suối, tảng đá đều là tịnh thổ, ít ra đối với trẻ con vô lo vô nghĩ là như vậy. Do đó, bất kể tôn giáo nào, đều nói chúng ta nên giữ tấm lòng thuần khiết như trẻ sơ sinh, mới có thể tiến vào miền đất thanh tịnh.

Tháng tư vẫn là tháng tư, ánh nắng ấm áp vẫn thế, đáng tiếc rằng chúng ta đều chẳng còn là trẻ thơ nữa.


(Lâm Thanh Huyền)

11.4.14

Vị trà

Tôi thường một mình ngồi uống trà, cùng một lượt pha, nước thứ nhất đắng chát, nước thứ hai ngọt thơm, nước thứ ba đậm đà, nước thứ tư lành lạnh, nước thứ năm thanh đạm, trà ngon đến đâu, qua nước thứ năm sẽ mất đi mùi vị.

Quá trình pha trà này khiến tôi nghĩ đến đời người, niên thiếu non nớt rụt rè, thanh xuân thuần khiết chất phác, trung niên trầm tĩnh vững vàng, và tuổi già càng đi càng nhạt, dần dần mất đi ý vị của đời người.

Tôi cũng hay cùng người đối ẩm, đối ẩm tốt nhất là chẳng nói lời nào, chỉ nhẹ nhàng thưởng trà; kế đến là đôi ba câu, rồi dăm bảy câu, kể chuyện cuộc sống gần đây; không tốt là mồm năm miệng mười, nói chơi không đúng; tệ nhất là nói năng bừa bãi, bình luận phải trái của người khác.

Lúc cùng người đối ẩm thường khiến tôi nghĩ rằng cảnh giới của sinh mệnh quả thực vượt qua lời nói, trong tâm linh hữu tình không cần trò chuyện, cũng có thể ấn chứng lẫn nhau. Trong uống trà có đủ các cảnh giới nước sâu sóng lặng, nước chảy róc rách, hoa đỏ liễu xanh, chim muông líu lo, ngựa xe tấp nập.

Tôi thích nhất là uống trà vào mùa đông gió rét lạnh lẽo, đêm khuya đến mức mọi âm thanh đều im ắng, một mình thưởng trà trong thanh tịnh, vừa uống đã hết, hai tay ôm chiếc tách không, còn cảm giác được độ nóng của trà trong tách, ấm áp, nhanh chóng truyền đến tận đáy lòng.

Ví như đời người sau khi trải hết thê lương, nửa đêm quán chiếu tâm ý, nhìn thấy, và cảm thấy, lồng ngực vẫn còn sục sôi nhiệt huyết thời trai trẻ.


(Lâm Thanh Huyền)

13.1.14

Thủy tiên cánh kép

Chủ shop hoa mà tôi thường đến mua hoa luôn mong tôi mua một chậu thủy tiên cánh kép, nói là giống mới nhất.

Chủ shop hoa là một cô gái xinh đẹp trang nhã, cô đứng giữa tiệm hoa cũng giống như một đóa trong số hoa cô đang bán. Đây là một trong những triết học của tôi: Nếu cô chủ shop hoa chăm chút mình thành đóa hoa tinh xảo tươi đẹp, thế thì hoa cô bán nhất định sẽ không quá tệ.

Tôi thích mua hoa của cô gái như hoa.

Tôi thích mua sách của ông chủ có khí chất thư sinh.

Tôi thích nhất một bà cụ bán rau ở chợ, vì bà chải chuốt rất đỗi tinh tươm, cười lên dịu dàng tự nhiên, giống như rau xanh trên sạp của bà.

Đáng tiếc, những gặp gỡ khiến ta ngạc nhiên như vậy không nhiều, do đó tôi trân trọng mối duyên như vậy.

Cô bán hoa mời tôi mua hoa sen, tôi liền mua.

Mời tôi mua cúc đỏ nhỏ, tôi liền mua.

Mời tôi mua huệ tây dại, tôi cũng mua.

Mua ít hoa baby, dạ lai hương, cỏ hồ điệp, hoa hồng nhé?

Được, đều cho tôi một ít.

Đương nhiên tôi cũng đã mua thủy tiên cánh kép, tuy thâm tâm tôi thích giống bình thường cánh đơn hơn.

Có lúc, chúng ta mua đồ chỉ là mua một chút tình ý, mua một chút ấm áp của nhân gian.

Khi tôi dọn nhà, bà cụ bán rau nghe được mắt đã đỏ hoe, bà chủ tiệm giặt đồ rơi lệ trên bàn, ông chủ tiệm sách nhỏ đầu hẻm nắm chặt tay tôi không buông.

Cô bé bán hoa tặng tôi một bó lớn hoa hồng.

Một lần nhân kỳ nghỉ trở về nơi ở cũ, vòng đến shop hoa, lại y như đi tìm bạn bè.

Cô bán hoa hỏi: “Chậu thủy tiên cánh kép ấy trồng thế nào rồi?”

Hỏi thế, mới hoàn toàn nhớ ra đã từng mua một chậu thủy tiên cánh kép, có những duyên phận của nhân gian lưu động ở mấy chốn nhỏ shop hoa, sạp rau, tiệm giặt này.


(Lâm Thanh Huyền)

8.1.14

Kiếp trước

Kiếp trước, chúng ta hẳn cũng giã biệt bên dòng suối thế này!

Nếu không, tôi từ đường núi suốt chặng đi đến, lòng vốn rất bình tĩnh, nhưng khi tôi thấy dòng suối này, do đâu lòng lao xao như sóng nước? Không khí mát lạnh xung quanh khiến tôi cảm thấy một cơn lạnh giá đáng sợ không rõ nơi nào chảy đến.

Lấy suối làm gương, tôi cố gắng muốn biết, dòng suối này và tôi có nhân duyên thế nào? Hoặc là, tôi làm sao ở bờ này của suối, nhìn bóng dáng bạn dần xa? Hoặc là, cùng ở một bờ, bạn xuôi xuống hạ du, còn tôi lại ngược dòng mà lên?

Tôi chẳng soi ra gì cả, vì suối quá xao động.

Lúc này đã là mùa xuân rồi! Cỏ đang xanh, hoa đang nở, nắng đang ấm, vì sao nước suối lại có cảm giác lành lạnh mà trống vắng nhỉ?

Nghĩ là có quan hệ không thể biết với kiếp trước xa xưa.

Vào ngày xuân, đứng bên suối, đặc biệt có thể cảm nhận được sinh mệnh là một dòng suối, chẳng tỏ từ đâu chảy đến, chẳng tường chảy về nơi đâu.

Tôi lúc này, dường như là, một phiến lá vừa rơi xuống trong sông suối chảy xiết.


(Lâm Thanh Huyền)

6.1.14

Hữu tình

“Hoa, rốt cuộc là làm thế nào nở được nhỉ?” Một hôm, con đột nhiên hỏi tôi.

Tôi bị câu hỏi đột ngột này hỏi đến đứng hình, tôi nói: “Hẳn là vì mùa xuân.”

Con không hề thỏa mãn với câu trả lời của tôi, con nói: “Nhưng mà, có hoa nở vào mùa hè, có hoa nở vào mùa đông ạ!”

Tôi hỏi: “Thế thì, con cảm thấy làm sao nở được nhỉ?”

“Tự hoa muốn nở, thì nở đó mà!” Con ngây thơ cười: “Vì nụ hoa của nó quá lớn, căng rách ra ạ!”

Nói xong con liền chạy đi. Đúng rồi! Đối với đóa hoa và đối với vũ trụ cũng vậy, chúng ta đều tràn đầy nghi vấn, vì chúng ta không biết sức mạnh và trật tự của nó chính xác đến từ nơi nào.

Hoa nở, là sức mạnh của chính nó tự nhiên phơi bày trong nhân duyên, nó tích trữ sức lực của mình, khiến mình phổng phao, sau đó bộc phá, giống như ánh nắng xuyên toạc mây đen lúc sớm mai.

Hoa nở là một lẽ hữu tình, là một kiểu hoàn thành sinh mệnh nội tại, điều này thân thiết biết bao! Khiến tôi nghĩ đến, chúng ta cũng nên tích lũy, dồi dào, nở rộ, mãi mãi theo đuổi tự thân hoàn thành.


(Lâm Thanh Huyền)

29.12.13

Trích "Niêm hoa bồ đề"

Tim nến
 
“Ngọn nến này vẫn còn dầu, sao lại tắt mất rồi.” Con nói.
“Tim của ngọn nến cháy hết, đương nhiên sẽ tắt.” Cha bảo.
“Nến không có tim sẽ không cháy, người không có tim thì sao?” Con hỏi.
“Người không tim giống như nến không tim, chẳng thể chiếu sáng người khác.” Cha đáp.
 
 
 
Không đâu không có

Đẹp, không đâu không có.
Xấu, không đâu không có.
Yêu, không đâu không có.
Hận, không đâu không có.
Bởi vì, tâm niệm không đâu không có.
Một người tâm địa trong sáng, thế giới của anh ta sẽ có ánh dương chiếu rọi; một người tâm địa u ám, anh ta sẽ khô héo trong thế giới của tối tăm.
 
 
 
Thức uống có ý thiền nhất là trà. Vị lâu dài
Vận động có ý thiền nhất là bắn tên. Hồng tâm
Động vật có ý thiền nhất là rùa. Cảnh tĩnh
Thư giãn có ý thiền nhất là cờ vây. Lặng nghĩ
Hoa cỏ có ý thiền nhất là hoa quỳnh. Hiện tại
Thực vật có ý thiền nhất là trúc. Có khí tiết
Côn trùng có ý thiền nhất là bướm. Lột xác
Hạt có ý thiền nhất là hạt bồ đề. Không hỏng
Phép toán có ý thiền nhất là vi tích phân. Khó tính
Tế bào có ý thiền nhất là trùng biến hình. Không dừng
Trái cây có ý thiền nhất là sầu riêng. Phong cách
Trang phục có ý thiền nhất là áo dài. Phiêu dật
Tình cảm có ý thiền nhất là thất tình. Khổ tận
Đồ điện có ý thiền nhất là bàn ủi. Bình an
Đồ dùng có ý thiền nhất là gương. Soi ngắm
Tinh cầu có ý thiền nhất là mặt trăng. Chiếu khắp

(Lâm Thanh Huyền)

2.12.13

Bình thường khó nhất

Ngồi với mấy diễn viên, nói đến tâm đắc diễn xuất.

Một người nói: “Tôi thích diễn nhân vật có tính xung đột mạnh, cuộc sống có cao trào thoái trào.” Một người khác nói: “Thảo nào anh diễn lưu manh hay, diễn thầy giáo không ra dáng.”

Còn một người nói: “Mỗi lần diễn bi kịch cảm giác mình có thể hoàn toàn nhập vai, diễn thật bi thảm, nhưng diễn hài kịch thì không vào vai được, diễn hài kịch thật sự khó hơn bi kịch!” Một người khác trả lời thế này: “Đó là vì trên bản chất, đời người là một bi kịch, đau khổ thật sự rất nhiều, vui sướng thật sự lại rất ít.”

Mọi người mồm năm miệng mười nói quan điểm của mình về diễn xuất và đời người, đạt được hai kết luận cơ bản: Một là bất kể phim điện ảnh, phim truyền hình hay kịch sân khấu, diễn lưu manh, kỹ nữ, kẻ thất bại, kẻ tà ác, kẻ chán nản luôn dễ hơn, cũng có thể diễn sinh động như thật, đó là vì mọi người có nhận thức chung đối với hình tượng xấu, nhưng lại không có tiêu chuẩn chung đối với người hiền lành lạc quan. Hai là trên toàn thế giới người khó diễn nhất chính là những người sống cuộc sống bình thường suôn sẻ, không có xung đột gì, như thầy giáo, viên chức, nhân viên quèn, nội trợ, vì suốt đời của họ dường như vừa bắt đầu đã như vậy, khi kết thúc cũng vẫn như vậy.

Một diễn viên cảm khái nói: “Bình thường khó diễn nhất!”

Nếu chúng ta chuyển đổi câu này một chút, thì có thể nói: “Bình thường khó nhất!” Nói cách khác: “Yên lòng với bình thường khó nhất!” Đặc biệt khi một người có thể chọn lựa sống cuộc sống oanh oanh liệt liệt, anh ta lại chọn lựa bình thường; khi một người chỉ cần muốn là có thể đạt được danh lợi thỏa mãn dục vọng, anh ta lại chọn lựa bình thường; khi một người quyền cao chức trọng sức vác được đỉnh, anh ta kiên quyết chọn lựa bình thường.

Hiếm có nhất là, một người bất kể ở tình huống không bình thường thế nào, vẫn có một tấm lòng bình thường, biết làm sao đi vào thế giới của người bình thường, biết thế giới này vốn do người bình thường tạo thành, sự khác thường của bản thân là kết quả tạo nên bởi đa số người yên lòng với bình thường.

Người bình thường, chính là thuận hòa, yên phận, biết đủ, một đời của người bình thường chính là một đời bình an thỏa mãn. Bắt đầu xây dựng một cơ cấu xã hội tất nhiên cần sáng tạo của rất nhiều nhân vật phi phàm, nhưng một xã hội có thể ổn định lâu dài đồng thời duy trì tôn nghiêm và phẩm cách văn hóa, thì cần cống hiến và hy sinh thầm lặng của vô vàn người bình thường.

Mỗi người thời trai trẻ phần lớn đều nuôi chí phải làm đại trượng phu đội trời đạp đất, phải làm nhân vật lớn hô mưa gọi gió, nhưng đến sau này mới phát hiện thật ra bản thân cũng chẳng qua là một phần tử bình thường trong xã hội, không trở thành đại anh hùng, đại hào kiệt chân chính. Nhưng chúng ta nhìn từ góc độ rộng hơn, những kẻ tự cho là nhân vật lớn, chẳng phải cũng chỉ là một hạt bụi nhỏ trong vũ trụ thôi sao?

Đây hoàn toàn không phải là nói chúng ta chả cần nuôi chí lớn, mà là khi chúng ta vươn tới chí hướng lớn lao, dù thành công hay thất bại, đều nên biết “bình thường khó nhất”.

Bình thường không chỉ là vai diễn khó nhất của diễn viên trên sân khấu, trong đời thực, cũng là một loại diễn xuất khó nhất.


(Lâm Thanh Huyền)