Showing posts with label Trương Mạn Quyên. Show all posts
Showing posts with label Trương Mạn Quyên. Show all posts

27.9.14

Bể dâu

Bạn bè đều nói, nét non nớt của em đã bị vẻ điềm tĩnh thành thục thay thế.

Đây là cách nói hàm súc, kỳ thực là già rồi đấy!

“Mấy năm qua cô vừa lòng đẹp ý, chưa bị trắc trở làm tiêu mòn, già thế nào được?” Bạn bè lại không nghĩ vậy.

Người khác không hề biết rằng, yêu anh, chính là bể dâu trong sinh mệnh.

Em chỉ có thể không chút chọn lựa, dần dần già đi.

(Trương Mạn Quyên)

24.6.14

Khoảng cách

Hai người.

Chỉ có hai người. Chẳng chút bận tâm ở bên nhau, nương tựa khăng khít, khoảng cách rất gần rất gần.

Chỉ có hai người. Không tìm được kênh giao lưu, chuyện ai nấy lo, khoảng cách rất xa rất xa.

Giữa hai người, là khoảng cách ngắn nhất mà cũng dài nhất.


(Trương Mạn Quyên)

9.6.14

Kết hôn

Chúng mình kết hôn nhé. Giá như anh nói.

T
háng sáu tường vy tha hồ nở rộ đầy giàn, là mùa thích hợp với lễ cưới.

Giá như anh nói câu này, em chỉ có thể nhận lời làm một cô dâu yên tĩnh mà xinh đẹp, lớp lớp sa dài buông rủ tha thướt dưới tà váy, trắng tinh như tuyết, không nhiễm bụi trần.

Đứng trước thánh đàn, nói: “Em bằng lòng.”

Anh cũng nói: “Anh bằng lòng.”

Sau đó, anh đeo nhẫn cho cô dâu của anh; lồng nhẫn vào ngón tay em, là chú rể của em.

Cùng năm, cùng tháng, cùng ngày, cùng một thời điểm, ở nhà thờ đầu này và đầu kia của thành phố.

Chúng ta đã riêng rẽ kết hôn.


(Trương Mạn Quyên)

3.6.14

Xâu kết

Chúng ta ở rất gần, nhưng không thường gặp mặt, chẳng ai chịu phá vỡ thỏa thuận tốt đẹp không lời.

Em đạp xe ngang qua vườn nhà anh, anh đang làm việc ngẩng đầu chào hỏi. “Hi!” Em cười, phiêu dật mà đi như cơn gió. Về đến nhà, nhìn thấy một đóa hoa cắm trong bình pha lê trên bậc thềm, mới biết anh đã ghé. Em chậm rãi nấu nước mứt anh đào, đợi sau khi hoa rụng, đựng trong bình, tặng cho anh.

Tâm sự tỉ mỉ như cánh hoa trùng điệp, tình tứ sâu sắc như nước mứt đỏ thẫm, thật ra anh và em đều tỏ tường, đều không muốn để lộ rõ.

Một chiếc bình pha lê, dễ dàng xâu kết hai tâm hồn cô đơn phòng vệ kiên cố.


(Trương Mạn Quyên)

5.1.14

Thăm hỏi

Tôi ốm rồi, một khoảng thời gian tương đối dài.

Trong lúc mơ màng, thường nhìn thấy anh, đeo hành lý giản đơn, như hôm sắp giã biệt, đứng ở bên cửa, đôi mắt dưới rìa mũ hoang vắng mà nồng nhiệt, nói, anh đến cầu hòa.

Tôi kiên quyết lắc đầu.

Anh nhất định phải chọn lựa giữa hai tình yêu.

Em, hay là biển.

Đứng ở chỗ sáng, anh nói: Đợi anh một lần cuối cùng này, sau này, sẽ không đi nữa.

Tôi ngoảnh mặt đi, không nói chuyện, yêu anh, phải chăng nên cho anh tự do?

Em biết, anh không nỡ rời em, anh nhất định sẽ trở về. Lúc sắp đi anh nói.

Thế nhưng, biển là người tình cuồng dại hay ghen, không chịu thả anh về.

Sau đó, tôi dần dần bình phục.

Trong ánh nắng ngày hè, phơi quần áo đã giặt xong lên. Trên sào xanh chàm đỏ tía, mùi thơm thoang thoảng, là một thế giới mới.

Đột nhiên, có thanh âm từ phương xa truyền đến.

Là anh. Ngang ngược mà dịu dàng – sai gió trên biển, đến thăm hỏi, đến ôm ấp, đến quấn quít.

Biển, không nỡ rời anh. Anh, không nỡ rời tôi.

Tôi lại ốm rồi.


(Trương Mạn Quyên)

11.11.13

Tôi từng đợi

Một gốc cây có thể đứng sừng sững bao lâu trong rừng sâu?

Không ai biết. Cũng giống như một con người có thể kiên trì hướng đến sự tốt đẹp của tình yêu bao lâu nhỉ?

Tôi cứ mãi suy ngẫm, mãi tìm kiếm, sau đó, khi nhìn thấy gốc cây này, liền hiểu rõ.

Một gốc cây không bị gió mưa sấm sét bẻ gãy, không bị lửa trời thiêu cháy, càng ngày càng cao, càng ngày càng cứng cáp, đã không còn giống một gốc cây, mà càng giống một tảng đá, như một bằng chứng bất hủ, chứng minh một sự sinh tồn lâu dài cùng trời đất.

Cũng giống như tôi đã chứng kiến tình yêu của mình, bởi vì, tôi từng đợi.


(Trương Mạn Quyên)

Nếu

Trời tờ mờ sáng, sương mù sắp tan mà chưa tan. Anh đưa em đến trước cánh cửa khóa kín, mời em đi vào, nghe nói đó là một thế giới thần kỳ tươi đẹp.

Em nói, anh gỡ bỏ mặt nạ trước, chân trời góc biển em đều bằng lòng ở bên anh. Anh nói, nếu em cùng anh đi vào, đừng nói gỡ mặt nạ xuống, anh sẽ khiến toàn bộ nguyện vọng của em đều thực hiện.

“Nếu anh thật lòng, vì sao không để em nhìn thấy bộ dạng thật sự của anh?” Em hụt hẫng hỏi.

“Nếu em dũng cảm, vì sao không bằng lòng cùng anh đi vào?” Em nghe thấy thanh âm của anh, bi thương, từ trong màn sương truyền đến.


(Trương Mạn Quyên)

Điệp luyến hoa

Khi anh cuối cùng gặp được em, thật sự hy vọng mình không chỉ là một chú bướm.

Anh tình nguyện là đài hoa hoặc cọng lá nâng đỡ em, là mưa móc hay bùn đất nuôi dưỡng em. Không muốn đi thám thính bí mật của tim hoa nữa. Anh thậm chí bằng lòng tháo gỡ đôi cánh, từ bỏ bay lượn, khi em héo tàn sẽ theo em cùng chết đi.

Nhưng em cự tuyệt cùng anh yêu nhau: “Hãy xem cô bạn bên cạnh em, vì yêu nhằm một gã bướm sàm sỡ mà tiều tụy như thế.”

Em kiên trì làm một đóa hoa không có tình yêu.

Anh chỉ đành làm một cánh bướm buồn thương.


(Trương Mạn Quyên)

Hoa hồng vàng

Hoa hồng vàng vì sao tượng trưng cho ly biệt nhỉ?

Mọi người đều nói như vậy mà.

Đừng tin lời họ, hoa hồng vàng có thể là nhớ nhung, anh nói.

Đồng thời, đặt một đóa hồng màu vàng tươi trên món quà màu lục sẫm, nhờ người đưa đến.

Anh từng hỏi em, hoa hồng vàng vì sao tượng trưng cho ly biệt?

Em nói, đại khái vì hoa hồng vàng đẹp đến thần kỳ, khiến người canh cánh khó quên chăng? Hy vọng sau tất cả ly biệt, đều vẫn còn hoài niệm.

Anh khẽ cười, nói, hết thảy hoa đều sẽ khô héo.

(Chi bằng anh tặng em một đóa hồng bằng thép?)

Bất kỳ một loài hoa hồng nào đều là phàm tục, chúng mình không cần phàm tục.

Thế là, chúng mình đã yêu nhau theo kiểu rất không phàm tục. Anh trước giờ chẳng chịu tặng em một đóa hoa nào.

Thế nhưng, khi tình yêu thành hiện thực trong cuộc sống, liền từng bước từng bước đi vào phàm tục.
  
Không muốn phàm tục, chỉ có phân ly.

Lúc này, em mở tấm thiệp nhỏ kẹp giữa hoa hồng vàng và món quà ra xem, là tuồng chữ y nguyên quen thuộc của anh: “Anh hiện giờ đã hoàn toàn là một người phàm tục. Em có bằng lòng quen biết với con người mới của anh không? Hoa hồng vàng là nhớ nhung.” 

Em nhặt hoa lên, cánh hoa mềm mại của nó đã bắt đầu rơi rụng. Anh nói không sai, hết thảy hoa đều sẽ khô héo, bao gồm hoa hồng vàng. 


(Trương Mạn Quyên)