14.5.15

Ai đẹp hơn?

Thần nghèo khó và thần giàu sang cùng đến trước mặt một người, hỏi: “Hai chúng ta ai đẹp hơn?” Người này rất sợ hãi, nhưng trong cái khó ló cái khôn, mở miệng đáp: “Các ngài đều đứng yên tại chỗ, tôi không thể phán đoán. Các ngài đi vài bước cho tôi xem thử nhé.”

Hai vị thần bắt đầu đi tới đi lui. Người này ngắm nghía họ một lúc, rồi nói: “Thưa thần nghèo khó, khi ngài rời đi bóng lưng rất đỗi đẹp đẽ; còn ngài, thưa thần giàu sang, khi ngài tiến đến thân hình vô cùng quyến rũ.” 

(Mai Tử)

Vô Kỵ và Bất Hối


Có người đã làm một hạng mục điều tra: Con người ta lúc tuổi già hối hận nhất chuyện gì trong đời? Đáp án xếp theo thứ tự, một là thời trẻ không cố gắng, hai là chọn nhầm nghề nghiệp không có thành tựu, ba là dạy dỗ con cái không thích đáng, bốn là chưa thường xuyên rèn luyện thân thể, năm là không trân trọng bầu bạn, sáu là chưa tận hiếu với cha mẹ, bảy là hôn nhân không có tình yêu, tám là chưa thể du lịch vòng quanh thế giới, chín là suốt đời thiếu sự kích thích, hối hận kiếm tiền không đủ xếp cuối cùng. Nếu là bạn, bạn hối hận điều gì?

Đáp án của tôi là: “Vì hiện tại tôi đã hiểu rõ, cho nên trước khi chết sẽ không hối hận.”

Trước đây, tôi từng dùng rất nhiều tên trên mạng, trong đó có hai cái tên là Vô Kỵ và Bất Hối, đều lấy từ truyện “Ỷ Thiên Đồ Long Ký” của Kim Dung, cũng đều là mộng tưởng của tôi.

Trong sách, Vô Kỵ, là mộng tưởng của một chàng trai; Bất Hối, là quyết tâm của một cô gái.

Có những người vì sao làm việc không thành công? Là vì tiếc rẻ. Tiếc rẻ bản thân, tiếc rẻ sức khỏe, tiếc rẻ trao ra. Trên nguyên tắc, làm được Vô Kỵ (Không Sợ) rất khó, nhưng có lúc, để hoàn thành một số việc, hoàn toàn buông ra, chẳng lo chẳng màng, ngược lại có thể thành công. Tuy sự thành công này có lẽ trên danh nghĩa đã chẳng liên quan đến bản thân, bất kể là danh hay lợi đều rơi vào tay kẻ khác, thế nhưng, ý kiến đã được thực hiện, quan trọng hơn bất cứ chuyện gì.

Trên đường đời luôn có lối rẽ, cùng một thời gian, mấy sự việc, vài con người, bạn chỉ có thể có một lựa chọn duy nhất, đã lựa chọn, thì chớ hối hận, đi tiếp, chấp nhận kết quả, cho dù kết quả không tốt. Đừng cứ nghĩ ngợi giá như lúc đầu lựa chọn một con đường khác...

Tam Mao cũng từng giải thích điểm khác nhau giữa Vô Hối và Bất Hối: trong Vô Hối có sự bất lực, còn Bất Hối dứt khoát hơn.

Mỗi người đều có sự theo đuổi của mình, có con đường mà mình phải đi, nỗi tiếc nuối và hối hận do người khác liệt kê ra chẳng liên quan đến tôi, tôi sẽ không dựa theo tiêu chuẩn của ai đó để yêu cầu bản thân. Tôi cố gắng thực hiện, làm hết sức mình, sau đó thuận theo mệnh trời, tôi không đau buồn vì những thứ không có được, tôi quan tâm những thứ đã có được và sự tốt đẹp sở hữu trong tay.

Để tương lai không hối hận, nên sẽ thận trọng đưa ra sự lựa chọn của mình, bất kể là yêu thích hay áp lực nào khác, đều khó buộc tôi đưa ra lựa chọn mang tính khuất phục; còn nếu tôi cuối cùng đã khuất phục, đó là bởi vì có những người hoặc vật quan trọng hơn trói buộc tôi, khiến tôi cam nguyện hy sinh.

“Nếu là bạn, bạn hối hận điều gì?”

Không ai có thể trả lời thay bạn, trong đời người, rất nhiều đáp án đều do chính mình tìm lấy.

(Tiêu Thu Thủy)

Nhẹ nhất, nặng nhất và béo nhất


Ngày trước, đất Tạng lưu truyền ba câu hỏi mở: Trên đời thứ gì nhẹ nhất? Thứ gì nặng nhất? Thứ gì béo nhất?

Không có đáp án tiêu chuẩn, câu trả lời thông thường là: Thứ nhẹ nhất là bông gòn hoặc giấy, thứ nặng nhất là sắt thép, thứ béo nhất là dầu bơ.

Sau đó hỏi đến một ông lão ở Lhasa, ông là quan chức về hưu, già đến nỗi tai sắp điếc, trả lời khác với mọi người. Trước tiên ông hỏi ngược lại: “Chỗ chúng ta đây có phải là nơi tin Phật không?” Đối phương đáp: “Phải.” Ông bèn nói: “Nếu là như vậy, thứ nhẹ nhất là nội tâm của những người ác nghiệp ít, bình thường nhẹ nhõm, ràng buộc nhân quả không chắc, lúc sắp chết cũng sẽ không rơi vào tam ác đạo (*) bởi có quá nhiều bận tâm và sợ hãi; thứ nặng nhất đương nhiên là nội tâm của những kẻ từng phạm phải ác nghiệp sâu nặng, thường ngày cũng không thể thoát khỏi cảm nhận nặng nề và căng thẳng; thứ béo tốt nhất là mặt đất sau mưa xuân, rạo rực thức tỉnh, mượt mà màu mỡ, vạn vật sinh sôi.”

(*) Tam ác đạo: Ba đường ác, là: địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh.

(Trương Mai)

Đối phó những câu hỏi “quan tâm” ngày Tết với phong cách văn nhân


- Đã có người yêu chưa?
- Tình yêu giống như Thiền của nhà Phật, bất khả thuyết, không thể nói, nói ra là sai ngay. (Tam Mao)

- Bao giờ kết hôn?
- Hôn nhân là một tòa thành vây bủa, người ngoài thành muốn vào, người trong thành muốn ra. (Tiền Chung Thư)

- Sao trông cậu thay đổi nhiều thế?
- Nếu cậu quen biết tớ của trước đây, thế thì cậu sẽ thông cảm tớ của hiện nay. (Trương Ái Linh)

- Khi nào mua nhà?
- Tham yên ổn thì mất tự do, muốn tự do thì phải trải qua chút nguy hiểm, chỉ có hai con đường này. (Lỗ Tấn)

- Về hưu eo hẹp chăng?
- Hưởng thụ cuộc sống thảnh thơi tuyệt nhiên chẳng cần tiền bạc. Kẻ giàu có sẽ không thật sự lĩnh hội lạc thú của cuộc sống an nhàn. (Lâm Ngữ Đường)

- Sao hỏi nhiều thế mà cậu chả trả lời gì cả?
- Trầm mặc là một kiểu triết học xử thế, khi sử dụng tốt, lại là một dạng nghệ thuật. (Chu Tự Thanh)

(Apple Daily)

12 điều nhân quả báo ứng


1. Thích trao ra, thì phúc báo càng ngày càng nhiều;
 
2. Thích cảm ơn, thì thuận lợi càng ngày càng nhiều;
 
3. Thích giúp người, thì quý nhân càng ngày càng nhiều;
 
4. Thích oán trách, thì phiền não càng ngày càng nhiều;
 
5. Thích thỏa mãn, thì vui vẻ càng ngày càng nhiều;
 
6. Thích trốn tránh, thì thất bại càng ngày càng nhiều;
 
7. Thích chia sẻ, thì bạn bè càng ngày càng nhiều;
 
8. Thích tức giận, thì bệnh tật càng ngày càng nhiều;
 
9. Thích chiếm hời, thì nghèo túng càng ngày càng nhiều;
 
10. Thích bố thí, thì giàu sang càng ngày càng nhiều;
 
11. Thích hưởng lạc, thì đau khổ càng ngày càng nhiều;
 
12. Thích học tập, thì trí tuệ càng ngày càng nhiều.

Từ sống đến chết có bao xa? Giữa một hơi thở.
Từ mê đến ngộ có bao xa? Giữa một ý nghĩ.
Từ yêu đến hận có bao xa? Giữa cõi vô thường.
Từ xưa đến nay có bao xa? Giữa lúc nói cười.
Từ người đến ta có bao xa? Giữa nỗi thấu hiểu.
Từ tâm đến tâm có bao xa? Giữa chốn thế gian.
Từ thần đến ta có bao xa? Giữa sự giác ngộ.

Mơ: Không thể ngủ quá say! Say rồi, khó bề tỉnh táo;
Lời: Không thể nói quá trọn! Trọn rồi, khó bề linh hoạt;
Giọng: Không thể định quá cao! Cao rồi, khó bề đồng thanh;
Việc: Không thể làm quá quyết tuyệt! Quyết tuyệt rồi, khó bề tiến thoái;
Tình: Không thể lún quá sâu! Sâu rồi, khó tự thoát ra;
Lợi: Không thể xem quá nặng! Nặng rồi, khó bề sáng suốt;
Người: Không thể quá giả dối! Giả dối rồi, khó bề tâm giao!

(Internet)

Hành khách khoang hạng nhất

Gần đây đáp máy bay đi khắp nơi, phát hiện một hiện tượng: Cùng ở độ tuổi từ 30 đến 40, hành khách khoang hạng nhất thường đọc sách, đại đa số hành khách hạng ghế thương gia đọc tạp chí hoặc sử dụng laptop làm việc, hành khách hạng ghế phổ thông thì đọc báo, xem phim, chơi games và tán gẫu tương đối nhiều.

Tại sân bay, người ngồi trong phòng chờ VIP phần lớn đang đọc, còn người ngồi ngoài khu chờ chung thảy đều đang nghịch điện thoại di động.

Thế thì rốt cuộc là vị trí của con người đã ảnh hưởng hành vi của họ, hay là hành vi của con người đã ảnh hưởng vị trí của họ?

(Thân Thần)

Miền đất của ta và người


Tình yêu, thay vì nói là sự giao lưu của hai cá thể, chi bằng nói là sự giao lưu của hai miền đất.

Mỗi một cá thể đều có lịch sử của mình, bối cảnh trưởng thành của chúng ta, gia đình, sách đã đọc, nền giáo dục đã thụ hưởng, người từng yêu, chuyện từng trải qua, vết thương thời quá khứ, bí mật không thể cho ai biết, tổn thương trong quá trình khôn lớn, yêu ghét và chí hướng, đã hình thành nên một miền đất.

Lúc vừa gặp gỡ, hai miền đất này chưa có sự giao lưu sâu sắc, chúng ta sẽ rụt rè thận trọng thăm dò lẫn nhau, chỉ sợ rằng miền đất của mình không được người ấy thưởng thức, mà miền đất của người ấy cũng là nơi ta không thể tiến vào.

Khi mới yêu, chúng ta mong đợi người ấy không chỉ yêu vẻ ngoài của ta, thành tựu của ta, tất thảy những thứ này chỉ là một phần của ta, hơn nữa sẽ mất dần theo thời gian, chúng ta kỳ vọng người ấy yêu miền đất của ta, nó có sự yếu đuối và tự ti của ta, có thời khắc ta bơ vơ nhất và tủi nhục nhất, có nỗi sợ hãi của ta, có mặt u ám của ta, có thói quen của ta, cũng có mộng tưởng của ta.

Yêu miền đất này, mới là yêu ta.

Ta mang theo miền đất ấy cùng người yêu nhau, tiếp nhận ta, thì có nghĩa là tiếp nhận miền đất của ta.

Khi yêu một người, cũng đồng thời có nghĩa là bằng lòng tìm hiểu miền đất của người ấy.

Đôi lúc tình yêu khó tránh khỏi khuếch đại điểm tương tự của hai người. Sau đó có một ngày, chúng ta mới phát hiện tương tự và khác biệt quan trọng như nhau.

Tiếp nhận điểm tương đồng của hai người đương nhiên chẳng chút khó khăn, thậm chí chúng ta sẽ nói rằng, đây là nguyên nhân chúng ta hấp dẫn lẫn nhau. Thế nhưng, tiếp nhận nét khác biệt của đôi bên, lại là sóng to gió lớn, là sự hợp nhất của hai miền đất.

(Trương Tiểu Nhàn)