Khi
ăn cá, dằm xương nhỏ phiền phức hơn dằm xương lớn, vì dằm lớn rất dễ bị
phát hiện, còn dằm nhỏ phải tốn nhiều công sức mới gỡ bỏ được.
Làm người, tật xấu nhỏ khó sửa đổi hơn tật xấu lớn, vì sai lầm lớn rất
dễ nhìn thấy, nhưng khuyết điểm nhỏ phải hết sức lưu ý mới nhận ra.
Tuy cá có xương nhỏ thông thường thịt đều vô cùng mềm mịn tươi ngon,
nhưng nhiều người chính là vì ngại dằm xương nhỏ mà không muốn ăn loại
cá ấy.
Tuy kẻ tính khí kỳ quặc, không câu nệ tiểu tiết thường
có tài hoa đặc biệt, nhưng nhiều người chính là vì chán ghét những thói
tật nhỏ nhặt đó nên không muốn dùng loại người này.
(Lưu Dung)
5.6.14
4.6.14
Người khác là người khác
Có rất nhiều nỗi đau khổ là con người ta tự chuốc lấy, thích so sánh với người khác chính là một nỗi đau khổ tự chuốc lấy. Mình là mình, người khác là người khác, sao lại có quá nhiều người cứ so sánh mình với người khác nhỉ? Vốn dĩ là hai cá thể hoàn toàn chẳng liên quan, vừa so sánh, đã đẻ ra nhiều chuyện, khốn khó đau khổ các kiểu cũng theo đó sinh ra.
Trong quá trình so sánh, rất nhiều người đều sẽ phát hiện người khác sống vui vẻ sung sướng hơn mình; cũng sẽ phát hiện người khác sự nghiệp thuận lợi, tình yêu như ý, còn mình dường như chả có gì hết.
Trong quá trình so sánh, dưới tình huống phát hiện người khác tốt đẹp hơn mình, lòng căm tức tự nhiên nảy sinh; vì sao? Mình dường như mọi phương diện mọi điều kiện đều không kém hắn, cớ gì trên thực tế lại điểm nào cũng chẳng bằng hắn, đó là vì sao? Là xấu số, hay là thời vận tạm thời chưa đến? Tương lai sẽ thế nào, sẽ vẫn thua sút người ta, hay một mai kia có thể thăng tiến vùn vụt, nở mày nở mặt?
Trong quá trình so sánh với người khác, rất khó phát hiện người khác kém cỏi hơn mình, nguyên nhân rất đơn giản:
1. Con người ta hiếm khi chọn người nhìn bề ngoài tệ hơn mình làm đối tượng so sánh.
2. Người nhìn bề ngoài có vẻ hay hơn mình, người ngoài không trông thấy chỗ dở của anh ta.
Người khác thế nào là chuyện của người khác, muốn tự chuốc phiền não, thì cứ thường xuyên tìm ai đó để so sánh.
(Nghê Khuông)
3.6.14
Xâu kết
Chúng ta ở rất gần, nhưng không thường gặp mặt, chẳng ai chịu phá vỡ thỏa thuận tốt đẹp không lời.
Em đạp xe ngang qua vườn nhà anh, anh đang làm việc ngẩng đầu chào hỏi. “Hi!” Em cười, phiêu dật mà đi như cơn gió. Về đến nhà, nhìn thấy một đóa hoa cắm trong bình pha lê trên bậc thềm, mới biết anh đã ghé. Em chậm rãi nấu nước mứt anh đào, đợi sau khi hoa rụng, đựng trong bình, tặng cho anh.
Tâm sự tỉ mỉ như cánh hoa trùng điệp, tình tứ sâu sắc như nước mứt đỏ thẫm, thật ra anh và em đều tỏ tường, đều không muốn để lộ rõ.
Một chiếc bình pha lê, dễ dàng xâu kết hai tâm hồn cô đơn phòng vệ kiên cố.
Em đạp xe ngang qua vườn nhà anh, anh đang làm việc ngẩng đầu chào hỏi. “Hi!” Em cười, phiêu dật mà đi như cơn gió. Về đến nhà, nhìn thấy một đóa hoa cắm trong bình pha lê trên bậc thềm, mới biết anh đã ghé. Em chậm rãi nấu nước mứt anh đào, đợi sau khi hoa rụng, đựng trong bình, tặng cho anh.
Tâm sự tỉ mỉ như cánh hoa trùng điệp, tình tứ sâu sắc như nước mứt đỏ thẫm, thật ra anh và em đều tỏ tường, đều không muốn để lộ rõ.
Một chiếc bình pha lê, dễ dàng xâu kết hai tâm hồn cô đơn phòng vệ kiên cố.
Tôi từng yêu, nên tôi từng sống
Có người nói, con người không có tình yêu cũng sống được.
Điều đó đương nhiên rồi.
Không có tình yêu, không có hoa tươi, không có sách, không có âm nhạc, không có điện ảnh, không có đam mê, không có bạn bè, không có chó mèo, không có thú cưng, không có nước hoa, không có rượu, không có café, không có mộng tưởng, không có nguyện vọng, không có một hai món đồ muốn sở hữu, không có thói quen xấu, không có người tưởng nhớ và yêu thích, không có tiếc nuối, thậm chí không có hy vọng, con người vẫn sống được.
Vậy mà, chính là những thứ nhỏ nhặt này tạo thành hạnh phúc và đau buồn của chúng ta, quả là có những thứ to tát hơn sinh mệnh.
Muốn sống, chỉ cần no ấm.
Tuy nhiên, sống có tình yêu, chung quy hạnh phúc hơn nhiều.
Thứ chúng ta muốn có được, thứ chúng ta theo đuổi, thứ chúng ta xiêu lòng và yêu thích, không phải toàn bộ đều tốt đẹp.
Nước mắt chúng ta rơi, không nhất thiết đều xứng đáng.
Chúng ta đều chẳng thông minh như mình tưởng.
Người tôi yêu và yêu tôi, kể cả bản thân tôi, cũng đều không tốt đẹp dường ấy.
Thế nhưng, có thứ có thể tùy tiện vứt bỏ, cũng có người rất muốn trân trọng, có truy cầu, cũng có trụy lạc, từng say sưa một trận, cũng từng tỉnh táo ngắm nhìn sắc tướng nhân gian, đời người mới chẳng như dấu chim trên không, bay qua nào đâu để lại vết tích.
Đến một ngày kia ra đi, tôi có thể mỉm cười bảo: “Tôi từng yêu, nên tôi từng sống.” Chứ không phải là: “Tôi từng tồn tại.”
(Trương Tiểu Nhàn)
2.6.14
Bạn bè xa lạ
Hai
người từng thân thiết đến mức gần như ngày ngày dính như sam, bất kể làm
gì đều cùng hành động, đến sau này, số lần gặp mặt càng lúc càng ít,
không gặp không gặp, cứ thế cuối cùng không gặp lại.
Một ngày nào đó rất nhiều năm sau, bạn bỗng nhiên nhớ đến người ấy, dường như đã là chuyện xưa quá đỗi xa xôi. Người ấy đang làm gì? Người ấy sống có tốt không? Tuy trên tay có số điện thoại của người ấy, nhưng bạn vẫn không lấy đâu ra sức để gọi cho người ấy.
Bạn bè tựa như ngày tháng trôi mất, lướt qua bên mình bạn. Nếu thời gian không đưa người ấy đi, vậy tao ngộ thì sao? Hai người quen nhau từ thuở hàn vi, tao ngộ ngày càng khác xa, một kẻ suôn sẻ thành đạt, một kẻ trắc trở long đong, thông thường chẳng phải là người gió xuân đắc ý không muốn tiếp tục tình bạn, mà là người cuộc sống không như ý muốn rời xa. Bạn làm sao có thể cản trở một người bất đắc chí đi tìm vài người bạn khác khiến anh ta cảm thấy tương đối thoải mái kia chứ?
Nếu tao ngộ không chia rẽ các bạn, thế còn hiểu lầm? Không gặp lại một người bạn nữa, vì người ấy đã làm bạn tổn thương, người ấy không giúp bạn một tay lúc bạn cần. Thế nhưng, về sau có một ngày, từ miệng người khác bạn nghe nói đó là sự hiểu lầm. Là hiểu lầm sao? Bạn không khỏi lòng đầy rầu rĩ.
Bạn bè xa lạ, luôn có rất nhiều nhân trước quả sau, thời gian, tao ngộ, hiểu lầm. Quen nhau, bên nhau, rồi ly biệt, sau đó một ngày kia, mang theo đôi chút luyến tiếc, ai đi đường nấy đến tận chân trời.
(Trương Tiểu Nhàn)
Một ngày nào đó rất nhiều năm sau, bạn bỗng nhiên nhớ đến người ấy, dường như đã là chuyện xưa quá đỗi xa xôi. Người ấy đang làm gì? Người ấy sống có tốt không? Tuy trên tay có số điện thoại của người ấy, nhưng bạn vẫn không lấy đâu ra sức để gọi cho người ấy.
Bạn bè tựa như ngày tháng trôi mất, lướt qua bên mình bạn. Nếu thời gian không đưa người ấy đi, vậy tao ngộ thì sao? Hai người quen nhau từ thuở hàn vi, tao ngộ ngày càng khác xa, một kẻ suôn sẻ thành đạt, một kẻ trắc trở long đong, thông thường chẳng phải là người gió xuân đắc ý không muốn tiếp tục tình bạn, mà là người cuộc sống không như ý muốn rời xa. Bạn làm sao có thể cản trở một người bất đắc chí đi tìm vài người bạn khác khiến anh ta cảm thấy tương đối thoải mái kia chứ?
Nếu tao ngộ không chia rẽ các bạn, thế còn hiểu lầm? Không gặp lại một người bạn nữa, vì người ấy đã làm bạn tổn thương, người ấy không giúp bạn một tay lúc bạn cần. Thế nhưng, về sau có một ngày, từ miệng người khác bạn nghe nói đó là sự hiểu lầm. Là hiểu lầm sao? Bạn không khỏi lòng đầy rầu rĩ.
Bạn bè xa lạ, luôn có rất nhiều nhân trước quả sau, thời gian, tao ngộ, hiểu lầm. Quen nhau, bên nhau, rồi ly biệt, sau đó một ngày kia, mang theo đôi chút luyến tiếc, ai đi đường nấy đến tận chân trời.
(Trương Tiểu Nhàn)
1.6.14
Chẳng có gì kết thúc
Mặt trời vàng rực đã chiếu sáng cả ngày, ban ngày sắp kết thúc.
Bé trai thấy ban ngày kết thúc rất buồn.
Lúc này, mẹ bé đến chúc bé ngủ ngon.
“Vì sao ban ngày nhất định phải kết thúc hở mẹ?” Bé hỏi mẹ.
“Như thế, ban đêm mới có thể bắt đầu con ạ.”
“Nhưng khi ban ngày kết thúc, ông mặt trời đi đâu?”
“Thật ra ban ngày không kết thúc, nó sẽ bắt đầu ở nơi khác, mặt trời sẽ tỏa sáng ở đó. Khi ấy ban đêm sẽ bắt đầu ở đây. Chẳng có gì kết thúc cả.”
“Thật sự chẳng có gì kết thúc ạ?”
“Chẳng có gì kết thúc, nó sẽ bắt đầu theo một cách khác ở một nơi khác.”
Bé trai nằm trong mền, mẹ ngồi cạnh bé.
“Sau khi gió lặng, gió đi đâu ạ?” Bé hỏi tiếp.
“Nó thổi đến nơi khác, để cây cối nơi ấy nhảy múa.”
“Sau khi bão tan, mưa đi đâu ạ?”
“Đi vào đám mây, hình thành cơn bão mới.”
“Vậy sau khi lá cây trong rừng rậm đổi màu rụng xuống thì sao ạ?”
“Rơi vào đất bùn, trở thành một phần của cây mới lá mới.”
“Nhưng mà, khi lá cây rụng xuống, chính là điều gì đó đã kết thúc!” Bé trai nói, “Là mùa thu đã kết thúc phải không mẹ?”
“Phải,” mẹ nói, “mùa thu kết thúc, mùa đông bắt đầu.”
“Vậy sau khi mùa đông kết thúc thì sao?” Bé trai hỏi.
“Mùa đông kết thúc, tuyết đọng tan chảy, chim non bay về, mùa xuân bắt đầu.” Mẹ đáp.
Bé trai mỉm cười.
“Thật sự chẳng có gì kết thúc mẹ nhỉ.”
“Hôm nay đến đây thôi, nên đi ngủ rồi, sáng mai khi con thức dậy, mặt trăng sẽ đến nơi xa bắt đầu một đêm mới, mặt trời sẽ trở về chốn này bắt đầu một ngày mới.”
(Hồng Mẫn)
Người yêu đang say giấc
Bạn
có từng lặng lẽ ngắm người yêu đang say giấc hay không? Quên mất là với
tâm tình thế nào, anh ấy ngủ rồi, nhưng bạn không ngủ được, thế là bạn
xoay mặt qua, lặng lẽ ngắm anh ấy đang say giấc. Dáng ngủ của anh ấy có
lẽ không đẹp, nhưng bạn chẳng để tâm.
Ngắm người yêu đang say giấc, trong lòng bạn không khỏi nảy sinh rất nhiều câu hỏi: Vì sao là anh ấy ngủ cạnh bạn mà không phải là ai khác? Vì sao bạn yêu anh ấy, vì sao anh ấy lại yêu bạn? Đôi lúc anh ấy trông rất xa lạ thì phải? Vì sao người này có thể khiến bạn cười, cũng có thể khiến bạn khóc? Anh ấy chân thực không? Vì sao thi thoảng bạn cảm thấy mình đang nằm mơ? Anh ấy chính là người sẽ cùng bạn gắn bó trọn đời ư?
Bạn khẽ hít hơi thở đằng mũi của anh ấy, lắng nghe tiếng hô hấp của anh ấy, bỗng nhiên hơi mơ hồ. Anh ấy giống hệt một chiếc thuyền nhỏ, trải qua số mệnh xui khiến, xuôi dòng trôi giạt tới bến bờ là giường bạn. Xác suất như vậy bao lớn? Chẳng có cách nào tính toán.
Bạn hôn gương mặt anh ấy, kéo chăn đắp cho anh ấy, ngắm anh ấy ngủ say, không nén nổi lại sinh lòng yêu thương. Người cập bờ giường bạn, ngây thơ và hiền lành biết bao, chẳng mảy may phòng bị, tựa như một đứa trẻ. Bạn tự nhủ, sau này phải hết lòng yêu thương và trân trọng anh ấy.
Thế nhưng, khi anh ấy tỉnh giấc, khi bạn cũng tỉnh giấc, bạn vẫn sẽ cãi cọ với anh ấy, vẫn sẽ hoài nghi anh ấy có phải là người cùng bạn trọn đời bên nhau hay không. Nỗi niềm xúc động trong phút chốc, hóa ra chỉ là khiến bản thân cảm động mà thôi.
Ngắm người yêu đang say giấc, trong lòng bạn không khỏi nảy sinh rất nhiều câu hỏi: Vì sao là anh ấy ngủ cạnh bạn mà không phải là ai khác? Vì sao bạn yêu anh ấy, vì sao anh ấy lại yêu bạn? Đôi lúc anh ấy trông rất xa lạ thì phải? Vì sao người này có thể khiến bạn cười, cũng có thể khiến bạn khóc? Anh ấy chân thực không? Vì sao thi thoảng bạn cảm thấy mình đang nằm mơ? Anh ấy chính là người sẽ cùng bạn gắn bó trọn đời ư?
Bạn khẽ hít hơi thở đằng mũi của anh ấy, lắng nghe tiếng hô hấp của anh ấy, bỗng nhiên hơi mơ hồ. Anh ấy giống hệt một chiếc thuyền nhỏ, trải qua số mệnh xui khiến, xuôi dòng trôi giạt tới bến bờ là giường bạn. Xác suất như vậy bao lớn? Chẳng có cách nào tính toán.
Bạn hôn gương mặt anh ấy, kéo chăn đắp cho anh ấy, ngắm anh ấy ngủ say, không nén nổi lại sinh lòng yêu thương. Người cập bờ giường bạn, ngây thơ và hiền lành biết bao, chẳng mảy may phòng bị, tựa như một đứa trẻ. Bạn tự nhủ, sau này phải hết lòng yêu thương và trân trọng anh ấy.
Thế nhưng, khi anh ấy tỉnh giấc, khi bạn cũng tỉnh giấc, bạn vẫn sẽ cãi cọ với anh ấy, vẫn sẽ hoài nghi anh ấy có phải là người cùng bạn trọn đời bên nhau hay không. Nỗi niềm xúc động trong phút chốc, hóa ra chỉ là khiến bản thân cảm động mà thôi.
Subscribe to:
Posts (Atom)


