14.5.15

Thiếu niên Thiếu niên


Thiếu niên
Thiếu niên người vẫn trẻ trung như xưa chăng?
Lúc tóc ta đã lốm đốm bạc màu


Thiếu niên
Thiếu niên người cứ an nhiên bất động chăng?
Khi đời ta từng phiêu bạt rất lâu

Thiếu niên
Thiếu niên người còn tin tưởng tốt đẹp chăng?
Nơi cửa hẹp thói đời ta hành tẩu

Thiếu niên
Người không thể già đi
Không thể
Người phải kiên cường ở lại trên bờ năm tháng

Tất thảy những gì nặng nề, lưu lạc và hư vọng
Hãy để mình ta bươn chải, cưu mang
Còn người
Chỉ cần khoác tấm áo trắng cho ánh dương chiếu sáng
Người phải mỉm cười xán lạn
Đợi ta toàn thân gió bụi
Trở về đón nhận, dịu dàng.

(Trát-tây-lạp-mẫu Đa-đa)

25 món xa xỉ phẩm nên có trong đời


Suốt đời này, chúng ta không ngừng cố gắng phấn đấu, nhưng bạn có từng nghĩ, món hàng xa xỉ mà bạn thật sự muốn có rốt cuộc là gì không?

Là nước hoa? Châu báu? Hàng hiệu? Hay là xe xịn, nhà sang?

Kỳ thực, xa xỉ phẩm thật sự, là thứ sở hữu nó bạn sẽ có thể hưởng hạnh phúc trọn đời!

Dưới đây là 25 món xa xỉ phẩm nên có, thử đếm xem, hiện giờ bạn đã sở hữu bao nhiêu?

1. Sức khỏe có thể đeo ba lô đi khắp nơi.

2. Công việc thoải mái.

3. Trời trở gió luôn có người nhắc nhở bạn mặc thêm áo.

4. Khi ngủ luôn có người đắp chăn cho bạn.

5. Vóc người khỏe mạnh, mặc áo thun rẻ tiền cũng rất duyên dáng.

6. Viết chữ đẹp.

7. Khi muốn đi du lịch, luôn có bạn bè hợp gu xin nghỉ phép bầu bạn.

8. Hàng ngày đều có thể yên ổn ngủ một giấc ngon.

9. Trái tim biết thưởng thức cái đẹp và tâm tình có thể thưởng thức cái đẹp.

10. Mỗi giờ mỗi khắc đều sống có ý nghĩa và hạnh phúc.

11. Một người dạy bạn yêu và được yêu.

12. Đứa con mà bạn cam tâm tình nguyện trao ra tất cả vì bé.

13. Nội tâm vĩnh viễn tự do.

14. Tinh thần cầu tiến.

15. Học biết buông bỏ.

16. Học biết chịu đựng.

17. Đón nhận và trân trọng mọi thứ cuộc sống ban cho bạn.

18. Tự mình gieo hạt và thu hoạch.

19. Cất giữ những đồ vật chứa đựng tình cảm.

20. Tìm kiếm tấm lòng thơ trẻ đã mất.

21. Tâm cảnh rộng rãi.

22. Tuân thủ lời hứa.

23. Nếm hết món ngon.

24. Thi thoảng giở một thói xấu cỏn con.

25. Biến một chuyện lãng mạn mà bạn có thể nghĩ đến thành hiện thực.

(Internet)

Phật dạy


1. Khi chúng con rơi vào cảnh ngộ trái ngang, nên nhân nhượng cầu toàn hay hăng hái chống trả?
Phật dạy: Buông xuống.

2. Những thứ mất đi, có nhất thiết truy đòi không?
Phật dạy: Những thứ mất đi, kỳ thực chưa bao giờ thật sự thuộc về con, không cần thương tiếc, càng không cần truy đòi.

3. Lý giải “vĩnh viễn” như thế nào?
Phật dạy: Người người đều cảm thấy vĩnh viễn rất xa, thật ra nó có thể ngắn ngủi đến nỗi con không hề nhìn thấy.

4. Cuộc sống quá mệt mỏi, làm sao nhẹ nhõm?
Phật dạy: Cuộc sống mệt mỏi, một nửa là do sinh tồn, một nửa là do dục vọng và tị nạnh.

5. Chúng con nên làm thế nào nắm giữ hôm qua và hôm nay?
Phật dạy: Chớ để quá nhiều hôm qua chiếm cứ hôm nay của con.

6. Đối với bản thân, đối với người khác như thế nào?
Phật dạy: Đối với bản thân tốt một chút, vì cuộc đời không dài; đối với người bên cạnh tốt một chút, bởi kiếp sau chưa chắc có thể gặp gỡ.

7. Người giải thích “lễ phép” ra sao?
Phật dạy: Xin lỗi là chân thành, không sao là phong độ. Nếu con trao ra chân thành, nhưng không có được phong độ, thế thì chỉ có thể chứng tỏ sự vô tri và thô tục của đối phương.

8. Chúng con làm thế nào xác định mục tiêu của mình?
Phật dạy: Nếu con biết đi đâu, cả thế giới sẽ nhường đường cho con.

9. Làm sao cân bằng vui vẻ và bi thương?
Phật dạy: Mỗi người chỉ có một trái tim, nhưng có hai tâm nhĩ thất. Một tâm chứa đựng vui vẻ, một tâm chứa đựng bi thương, đừng cười quá to tiếng, nếu không sẽ đánh thức nỗi bi thương ở bên cạnh.

10. Có những người lúc nào cũng oán hờn bất mãn, người thấy thế nào?
Phật dạy: Khi đang tái lập thiên kiến của mình, nhiều người vẫn ngỡ rằng bản thân đang suy nghĩ, suy nghĩ làm sao cứu vớt thế giới.

11. Chúng con làm thế nào mới gọi là “bước chân vững chãi”?
Phật dạy: Chỉ cần chân con vẫn đứng trên mặt đất, thì đừng xem mình quá nhẹ; chỉ cần con vẫn sống trên thế gian, thì đừng xem mình quá lớn.

12. Có người bảo tình yêu sẽ phai nhạt bởi thời gian, người nghĩ sao?
Phật dạy: Tình yêu khiến con người ta lãng quên thời gian, thời gian cũng khiến con người ta lãng quên tình yêu.

13. Người nhìn nhận tình yêu và hạnh phúc như thế nào?
Phật dạy: Rất nhiều người vì cái gọi là hạnh phúc mà yêu nhầm người, nhưng càng nhiều người vì yêu đúng người mà hạnh phúc trọn đời.

14. Hai người yêu nhau không thể ở bên nhau, làm thế nào?
Phật dạy: Không thể ở bên nhau, thì không thể ở bên nhau thôi, kỳ thực cuộc đời cũng chẳng dài như thế.

(Internet)

Ba sự thật


Loan Loan:

Vào ngày thứ 68 kể từ khi con chào đời, bà ngoại thân yêu của ba, bà cố ngoại của con qua đời. Ba hủy bỏ vé máy bay về Bắc Kinh, bay đến Thâm Quyến đưa bà cố ngoại của con rời khỏi. Nhìn thấy bà ngoại khóc rất đỗi đau lòng bên cạnh bà cố ngoại, ba nói với bà ngoại hết lần này đến lần khác, rằng bà cố ngoại không hề thật sự rời khỏi: hình dáng của bà ở lại trên người chúng ta, câu chuyện bà tặng đường cho người làm khiến chúng ta học được thiện lương, nỗi vất vả của bà khiến gia đình thịnh vượng, sinh mệnh của bà đã biến thành của chúng ta, sinh mệnh của chúng ta cũng sẽ biến thành của con, còn bà dùng hết sinh mệnh của mình, đã ra đi.

Đây kỳ thực mới là chân tướng của sinh mệnh. Sinh mệnh là một cuộc sáng tạo mang tính phá hoại.

Ba ở phòng đẻ nhìn con sinh ra, sự chào đời của con mang lại đau đớn cực lớn cho mẹ con. Sữa hàng ngày con bú, đến từ sự tiêu hao thân thể của mẹ. Khi con từ từ lớn lên, vóc người dung mạo của mẹ con cũng đều dần dần biến đổi, sức sống từ trên người mẹ chuyển đến trên người con. Sau sáu tháng tuổi con bắt đầu ăn nước cháo, nói theo nghĩa rộng, cần phải hủy đi sinh mệnh của một số thực vật. Sau này con thích ăn thịt bò, lạp xưởng, cần phải hủy đi sinh mệnh của một số động vật. Để tiếp diễn sinh mệnh của con, con phải kết thúc sinh mệnh của chúng, sinh mệnh của chúng biến thành của con. Tuy nghe có vẻ tàn khốc, nhưng đây là kiến thức thông thường. Sau khi con bước vào xã hội, kiến thức thông thường này sẽ bị rất nhiều thứ che đậy, rau xanh và thịt đều sẽ được cẩn thận đóng gói trong túi thực phẩm của siêu thị, câu chuyện của người thắng và kẻ thua được chia ra để kể, đến nỗi con mãi mãi không nhìn thấy - khi con đang sáng tạo, con cũng nhất định đang phá hoại. 

Do đó, Loan Loan, điều quan trọng không phải là sống một cách thận trọng dè dặt, không làm tổn thương ai, không đắc tội với ai, khiến ai cũng đều yêu thích con, điều này không thể nào. Mấu chốt là sáng tạo sinh mệnh của bản thân con - để mình sống có ý nghĩa, sống thật đặc sắc, sống sao cho bản thân xứng đáng với những chú bò, cừu, lợn vì con mà mất đi sinh mệnh, xứng đáng với những người trút sức sống vào cho con. Sinh mệnh tốt không phải là hoàn mỹ, cũng không phải là an toàn, mà là xứng đáng. 

Chuyện thứ hai mà ba muốn nói là về thế giới. Loan Loan, thế giới này không hề công bằng. Không rõ sau khi con lớn lên, cô giáo trong nhà trẻ sẽ dạy con thế nào. Khi con mới chào đời, có một dì tên là Nguyệt Tẩu làm việc trong nhà chúng ta, hàng ngày dì ấy chỉ ngủ vài tiếng, mỗi ngày hơn 30 lần bị tiếng khóc quấy của con gọi đến, nhưng vẫn tràn đầy yêu thương dỗ dành con, vỗ về con. Dì ấy thật lòng yêu thích con, tuyệt đối không phải là vì tiền. So với nỗi cực nhọc của dì ấy, thu nhập của dì ấy không hề cao, dì ấy đang làm một công việc mà ba mẹ không ao ước, nhưng có rất nhiều người hâm mộ dì ấy.

Dì của con không hề ngốc hơn chúng ta, cũng cố gắng như ba mẹ của con vậy, nhưng cuộc sống của dì ấy không tốt như chúng ta, điều này không hề công bằng. Một tháng đầu tiên sau khi con chào đời, thời gian dì ấy ở bên cạnh con còn nhiều hơn ba và mẹ. Nhưng đợi con lớn lên, con sẽ quên dì ấy, mà nhớ ba mẹ. Điều này cũng không xem là công bằng. Cho dù như thế, vẫn có rất nhiều các dì khác hâm mộ dì Nguyệt Tẩu của con, vì có lẽ họ vất vả hơn, nhưng không có được thu hoạch đồng dạng, điều đó càng không công bằng.

Loan Loan thân yêu, thế giới này không hề công bằng. Sự cố gắng có thể thay đổi số phận ở một mức độ nhất định, nhưng chưa chắc có thể thay đổi hoàn toàn. 

Vì vậy con phải ghi nhớ, so sánh với người khác là không có ý nghĩa. Đó tuy là phản ứng đầu tiên của tất cả mọi người, nhưng đó là một kiểu tự giày vò mãi mãi không có ngày yên ổn, tuyệt đối không có mưu mẹo chiến thắng. Nếu con có năng lực, hãy nhớ phải so sánh với chính mình, để bản thân sống tốt hơn. Hiểu tâm của mình có bao lớn. Làm phép cộng cho đời người mang đến vui vẻ, làm phép trừ mang đến yên tâm, cộng cộng trừ trừ đến khi khiến bản thân thoải mái. Thế giới tuy không cung cấp cuộc sống hoàn mỹ cho mỗi người, nhưng cho mỗi người tài nguyên đầy đủ để đạt được những thứ họ cần có.

Nếu con có thể sống tốt hơn một chút, thế thì hãy giúp đỡ những người sống kém hơn con - nhất là những người sống chưa đủ tốt nhưng vẫn rất cố gắng, con và họ có khả năng nhất để thay đổi thế giới này. Phải có lòng tin đối với thế giới, nó đang trở nên tốt đẹp. Làm sao tìm được cơ hội này? Quan sát kỹ những người bên cạnh con, kể cả bản thân con. Sau lưng phiền phức của con chính là thiên mệnh của con.

Chuyện thứ ba mà ba muốn nói là về quan hệ giữa con và thế giới. Con phải sống nghiêm túc một chút. Khoảng thời gian từ khi con sinh ra đến khi rời khỏi, chỉ có hơn ba mươi ngàn ngày, mà đợi đến lúc con có thể đọc lá thư này, con đã tiêu mất hơn hai ngàn ngày rồi. Và cả hơn bốn ngàn ngày cuối cùng, con sẽ già nua đến nỗi chẳng còn bao nhiêu tinh lực. Cho nên, nhớ phải sống nghiêm túc.

Thế thì, sau khi nghiêm túc và cố gắng chắc chắn có thể thành công ư? Ba muốn kể với con một câu chuyện cổ tích về ngân hàng cố gắng: 

Có một người tên là Thượng đế, ông ấy đã mở một ngân hàng cố gắng.

Mỗi một người đều có một tài khoản cố gắng mang tên mình. Hàng ngày mỗi người đều gửi cố gắng của mình vào trong đó. Có người gửi nhiều, có người gửi ít. Có người hôm sau đã rút ra, có người thì rất nhiều năm sau rút ra hết một lần.

Thượng đế đang làm gì nhỉ?

Thượng đế phải bảo đảm các khoản mục sổ sách của mỗi người đều công bằng, không được có ghi chép sai sót. Thượng đế còn phải đánh dấu những khách hàng thẻ vàng gửi cố gắng vào nhiều nhất, phân phối cho họ nhiều đền đáp hơn. Thượng đế rất bận rất bận.

Nhưng nếu cứ như vậy, luôn là vài người cố gắng nhất ấy có đền đáp nhiều nhất, thì công việc này cũng quá không thú vị.

Do đó cứ cách mười năm, Thượng đế liền chọn ra tất cả các khách hàng thẻ vàng, rút thưởng một lần, sau đó tùy thời cơ chia một phần thành công cực lớn cho người may mắn trúng thưởng đó.

Vì vậy, Loan Loan, chỉ cần cố gắng, thì sẽ có đền đáp hợp lý. Còn những thành công to lớn kia, thường thường đến từ vận may - nhưng hãy xác định trước tiên, con đã cố gắng lấy được thẻ vàng. 

Loan Loan thân yêu, hoan nghênh con đến thế giới này.

Nhớ phải sống cho đặc sắc, sống cho nghiêm túc, so sánh với chính mình.

Mong con sống cuộc sống mà ba chưa từng nhìn thấy và hiểu được.

(Cổ Điển)

Gửi cho bạn sau tuổi 40


Nếu bạn đã ngoài bốn mươi, thì nên thấu hiểu:

1) Trong thế giới của tình yêu, chẳng có ai không phải với ai, chỉ có ai không biết trân trọng ai.

2) Đừng vì hiu quạnh mà yêu nhầm người, càng chớ vì yêu nhầm người mà thêm quạnh hiu.

3) Có người hiểu bạn, là hạnh phúc lớn nhất, không có người hiểu bạn, thì tự mình hiểu mình.

4) Bạn bè tốt là nên tán thưởng lẫn nhau, chứ không phải là lợi dụng lẫn nhau.

5) Cơm nên ăn từng miếng một, việc phải làm từng chút một. Không có chuyện một bước tới nơi, tất thảy đều có quá trình. Đừng suốt ngày mệt mỏi vì quá bận rộn, nên sống một cách ung dung.

6) Chỉ ung dung vẫn chưa đủ, lúc thích đáng vẫn phải show bản thân một chút, để cuộc sống bình đạm tươi sáng lên.

7) Bất kỳ sự vật nào cũng đều có tính hai mặt, đôi lúc thậm chí không có đúng sai. Điều bạn cho là sai, theo quan điểm của người khác có lẽ là đúng. Còn thứ mà bạn dốc hết sức lực phấn đấu vì nó, lại rất có khả năng chính là thứ người khác thoát khỏi và vứt bỏ.

8) Chất lượng cuộc sống tốt hay xấu, hoàn toàn quyết định bởi tâm thái của chính mình. Thức ăn ngon lạ, chén tạc chén thù, nếu thấp thoáng sự nghi ngờ lừa dối lẫn nhau, thì chi bằng “dăm ba tri kỷ ngồi, trà nhạt nói chuyện nhà.”

9) Lơ là cách ly tình thân là nỗi đau sát sườn. Điềm đạm một chút, thông cảm một chút, nhẫn nhịn một chút, sẽ khiến tâm chúng ta rộng rãi một chút, hòa nhã một chút, ấm áp một chút.

10) Đối đãi cha mẹ không thể làm chuyện ngu ngốc nuôi dưỡng bạc bẽo mai táng hậu hĩ, những giày vò mà thế hệ của họ chịu đựng đã quá nhiều, thiện đãi họ chính là thiện đãi lương tâm chúng ta. Thật ra nhiều lúc họ hoàn toàn không cần vinh hoa của bạn, mỗi tuần gọi một cuộc điện thoại hoặc hỏi họ một câu chuyện thời trẻ, sau đó nhẫn nại nghe họ kể hết, họ đã rất thỏa mãn rồi.

11) Địa vị và vinh dự chỉ chẳng qua là một chiếc cúp, mà trình độ và tính cách của bạn mới là vật bên trong. Trong chén dạ quang chưa hẳn đựng rượu bồ đào ngon, cũng có thể chứa đầy nước đục. Trong chung sứ thô không nhất thiết là nước đun sôi, rất có thể đang ngấm trà Long Tỉnh cực phẩm.

12) Khi sự nghiệp thành công phải quý trọng sức khỏe của mình, khi sự nghiệp không thành công phải khiến mình càng khỏe khoắn.

13) Cuộc sống của bạn nên bình thản, thong dong, lành mạnh mà hạnh phúc!

Mượn bài này tặng cho chúng ta tuổi ngoài bốn mươi, đã từng niên thiếu tùy tiện, phí hoài năm tháng, thấu chi thanh xuân!

(Internet)

Bàn ăn của tình yêu


Tình yêu bắt đầu từ bàn ăn, cũng dần dần mất đi trên bàn ăn.

Cuộc hẹn hò lần đầu tiên, luôn không thể thiếu bàn ăn, có lẽ là một bữa cơm tối mà hai người cùng ăn, có lẽ là một tách cà phê, có lẽ là một ly rượu cocktail trong quán bar huyên náo.

Lần đầu tiên như thế, chúng ta luôn cố gắng thể hiện mặt tốt đẹp nhất của mình.

Từ đó về sau, chúng ta cùng trải qua vô số thời gian trên bàn ăn.

Đương nhiên không phải mỗi một lần đều vui vẻ, có lúc chúng ta sẽ cãi cọ, sau đó giận dỗi, chẳng nói câu nào.

Em nhớ em đã rơi không ít nước mắt bên bàn ăn. Thế nhưng, ngày mai của ngày mai, chúng ta vẫn sẽ cùng ăn cơm, quên đi nước mắt từng rơi, quên đi lần trước vì sao tranh cãi.

Mãi đến một ngày, chúng ta không yêu nhau nữa, bữa cơm cuối cùng ăn với nhau đã trở thành bữa tối cuối cùng.

Nếu chúng ta không tránh khỏi phải ăn bữa tối cuối cùng, uống chai rượu cuối cùng, chúng ta sẽ ăn gì? Lại sẽ ăn ở đâu?

Mỗi người luôn chết đi từng chút từng chút một.

Có người nói, chỉ cần xem mỗi một ngày đang sống đều là ngày cuối cùng để sống, thì sẽ vui vẻ hơn nhiều. Thế nhưng, khi bạn yêu một người, thì hoàn toàn không thể nào xem mỗi một bữa cơm khác nhau cùng ăn với chàng đều là bữa tối cuối cùng.

Chúng ta luôn hy vọng mãi mãi không có bữa tối cuối cùng.

Nếu như có thể, em muốn cùng ăn với anh mãi đến vĩnh viễn, thấy chúng ta đôi bên dần dần suy yếu trên bàn ăn, mắt già rồi, không nhìn thấy chữ nhỏ trên hóa đơn, dạ dày nhỏ rồi, chỉ có thể ăn một tí ti như thế, răng cuối cùng cũng rụng sạch cả.

Người em yêu chung quy sẽ giống như em, từng chút từng chút già đi bên bàn ăn.

Đến một ngày nọ, em chỉ mong em là người ngã xuống đầu tiên đó.

Cũng giống như mỗi bữa cơm chúng ta cùng ăn sau khi quen biết, rượu em uống không hết, hôm ấy, anh cũng cạn hộ em nhé.

(Trương Tiểu Nhàn)

Viết cho các con trong tương lai


Vốn định viết “Viết cho con trong tương lai”, kết quả lần lữa mãi không nhấc bút. Hôm nay mới viết, đã lại thêm một cô con gái nhỏ, thế là “con” trở thành “các con”.

Đa Đa và em gái, bài văn ngắn này viết cho các con, lúc các con tám tuổi và hơn hai tháng tuổi. Sở dĩ muốn viết chút gì đó cho các con, là muốn mượn dòng chảy thời gian mang đến cho các con trong tương lai tình yêu và cảm nhận hôm nay của ba mẹ, hơn nữa nếu không viết, e rằng bản thân sắp sửa già đi và sẽ quên lãng.

Cứ bắt đầu nói từ hôm nay nhé. Hôm nay là ngày 16 tháng 3 năm 2014, Đa Đa tám tuổi, em gái vẫn chưa đầy một trăm ngày. Cả nhà chúng ta sống trong một ngôi biệt thự ở ngoại ô Bắc Kinh, cách thành phố rất xa, gần đó chính là núi. Vì rời xa huyên náo, nên chúng ta đã quen với lối sống kiểu nửa ẩn cư dạng này, ngoài nhu cầu sinh hoạt vạn bất đắc dĩ thì không ra khỏi cửa, không vào thành phố, chẳng có cuộc hẹn hò không cần thiết nào cả, điều quan trọng nhất là không bị hiện thực ảnh hưởng và chi phối quá nhiều. Chỉ bằng phương thức như vậy, ba và mẹ các con mới có nhiều thời gian, tinh lực hơn để trông nom các con và ở bên nhau.

Ba phải nói một cách bi quan nhưng bình tĩnh thành thực rằng, chúng ta chỉ có một kiếp này. Do đó những tình cảm bình thường nhất này là hạnh phúc quý giá nhất đối với chúng ta, ba chỉ mong mai sau các con cũng có thể sống như thế: để tâm chăm sóc chồng con của các con, và hai chị em nương tựa lẫn nhau.

Cuộc sống nơi ngoại ô tự nhiên, hữu cơ, giản dị. Ba tin rằng các con khôn lớn sẽ có ấn tượng thế này: ba nấu cơm xào rau trong bếp, mẹ giặt áo phơi chăn, cả nhà cùng làm bánh mì và bánh quy cookies. Nhưng tình cảnh này rất giống như đang quay một bộ phim gia đình ấm cúng, dễ khiến người ta nảy sinh cảm giác giả tạo, đồng thời dẫn đến suy đoán và phê phán. Vào thời buổi ngày nay, bất kể là sự chọn lựa thế nào đều sẽ kèm theo quá nhiều ý vị phụ thêm. Thế nên, học cách không mua món hàng chính chỉ vì quà tặng đã trở nên rất quan trọng. 

Có lẽ, hạnh phúc chính là lựa chọn một phương thức mà các con thích để sống tiếp. Nếu các con đã trưởng thành, còn có người giơ micro hỏi con có hạnh phúc không, các con có thể trả lời như vậy. Nhưng ba mong lúc đó sẽ không có vấn đề dạng này nữa.

Nói trở lại hôm nay, một ngày rất bình thường. Buổi chiều, em gái đang ngủ, hiện giờ em vẫn ở trong trạng thái ngủ hai mươi tiếng một ngày, Đa Đa đang tập piano, hoặc nói là đang tập piano một cách không tình nguyện. Xưa nay ba không tán thành cũng chẳng phản đối việc học một món nhạc cụ, hay học một vài kỹ năng về nghệ thuật và thể dục. Trên thực tế, ba chưa từng được huấn luyện về mặt này, tuổi thơ của ba chủ yếu trải qua trên cây, trên mái nhà và đầu đường cuối ngõ, tuy ngày nay ba rất tán thưởng những người đánh banh giỏi hoặc biết chơi đàn, nhưng cũng không ân hận vì mình tay chân vụng về và không thông âm luật. 

Ba còn chưa rõ liệu em gái có thích chơi đàn, hát múa, trượt băng, bơi lội, đánh tennis gì đó hay không, dù sao thì trước mắt xem ra Đa Đa con không thích tập đàn, nhưng rất thích vẽ tranh. Còn về những kỹ năng khác, ba mẹ sẽ không dữ dằn yêu cầu các con nắm vững, ba tin rằng thứ các con cần biết nhất chắc chắn không phải là chơi piano, dù con có thể đàn hay như nhà diễn tấu piano vậy.

Rốt cuộc cần biết những gì? Mong đợi đối với các con là gì? Ba không xác định rõ lắm, vừa nghĩ đến các con đã lớn khôn, sẽ độc lập và đi xa, ba liền không cam lòng. Ba thường hay ích kỷ nghĩ rằng, các con không khôn lớn, ba mẹ không già yếu. Làm sao có thể chứ? Các con định sẵn sẽ trưởng thành, bất kể có tập đàn hay không, có đi học hay không, đều không thể xoay chuyển ngược lại, và cuối cùng cũng sẽ già đi. Giống như ba mẹ.

Đã không giữ lại hay đảo ngược được thời gian, thì chúng ta học biết thứ gì cũng không quan trọng dường ấy, hãy thông cảm cho sự vô vị và bi quan của ba, tuy đây là một dạng thành thực. Phải học cách thành thực, nếu nhất định phải để ba chọn cho các con học biết những thứ gì đó, thành thực được xem là một trong số ấy. Thành thực mà ba nói có thể không chỉ là muốn các con nói thật, không nói dối. Nói thẳng ra, trong quá trình trưởng thành của mỗi người đều hoặc nhiều hoặc ít sẽ có những lời nói dối bầu bạn, một số xuất phát từ thiện ý, một số do cực chẳng đã, và phần nhiều đến từ khuyết điểm và sự ngốc nghếch trời sinh của chúng ta, lời nói dối sẽ tồn tại lâu dài, bất kể là tin tức và tin đồn, lời hứa và lời thề. 

Suốt đời các con sẽ định sẵn nghe thấy quá nhiều lời nói dối, đồng thời các con cũng sẽ có lúc buột miệng thốt ra những lời trái với lòng mình. Nhưng ba vẫn mong các con thành thực, thành thực với bản thân các con, trung thành với sự đơn giản và nhẹ nhõm của nội tâm, không so đo sự hoài nghi và bất mãn từng có giữa những người xung quanh với mình, thành thực tiếp nhận và tiêu hóa cuộc sống của chính mình. Dạng thành thực này không những là một nét đạo đức, mà còn là một phẩm cách dũng cảm.

Còn phải học biết những thứ gì nữa? Có thể sẽ có rất nhiều chọn lựa, ba thầm kiểm qua một lượt những thứ ba biết, đa số những thứ ba biết đều không xem là đặc biệt, hơi biết hơi hiểu sáng tác nghệ thuật không xem là sở trường, càng không xem là khả năng thiên phú, nhưng nó đã trở thành thủ đoạn mưu sinh của ba, những thứ khác đều là chút tài vặt, không biết thì thôi. Vì vậy, nếu sau khi khôn lớn các con không biết gì cũng chẳng sao, thật sự chẳng quan trọng, who cares! Hãy tin ba, cho dù các con không nên chuyện nào cũng bất tất buồn bã, những người không có thành tựu được thế tục công nhận chiếm đa số, các con không nhất thiết trở thành thiểu số, bình thường là tốt nhất.

Ngày 16 tháng 3, đối với ba cũng là một ngày đặc biệt. Hôm nay là ngày giỗ người bạn thân nhất của ba, bác ấy tên là Trần Chí Viễn, hồi nhỏ Đa Đa từng gặp bác ấy vài lần, vào ngày này ba năm trước bác Trần đã đi xa lên thiên đường. Ba và bác Trần quen nhau mười mấy năm, qua rất nhiều lần hợp tác làm việc cả hai đã kết nên tình bạn sâu đậm, ba luôn vô cùng trân trọng tình bạn này, bác ấy lớn hơn ba hai mươi tuổi, ba và bác là bạn vong niên. 

Bác Trần là nhạc sĩ, từng viết rất nhiều ca khúc hay được mọi người khen ngợi, như “Ngày ngày nhớ em”, “Lòng cảm ơn”, “Yêu một người không về nhà”, đây đều là những bài hát ba thường nghe thời niên thiếu. Ba và bác là bạn bè trọn đời, khi gặp nhau không ngớt đề tài trò chuyện, thường ngày bận rộn nhưng vẫn quan tâm đối phương. Sau khi bác ấy qua đời, người vợ góa của bác ấy, dì Mị Mị, đã tặng ba chiếc kính cận mà bác ấy đeo trên mặt quanh năm suốt tháng, đến nay ba đều cất nó trong ngăn kéo bàn sách.

Suốt đời chúng ta sẽ quen biết rất nhiều người, có bạn học, đồng nghiệp, bạn cũ, mới quen. Có những kẻ sẽ lướt qua con, cuối cùng trở thành người đi đường hoặc ký ức trong tấm ảnh, dù từng qua lại mật thiết sớm tối bên nhau. Nguyên nhân họ không trở thành bạn thân cả đời với chúng ta có lẽ rất nhiều, nhưng truy cứu căn nguyên vẫn là nhận thức của đôi bên đối với giá trị tự thân và thế giới khác nhau. Cho nên, không cần vương vấn đau khổ vì mối quan hệ giao du thân mật rộn ràng một thời, nếu không gặp được bạn tốt cũng chẳng phải là lỗi của ai cả.

Hiện giờ Đa Đa đã đụng chạm đến vấn đề dạng này, tuy xem ra là trò chơi nhỏ tốt với bạn này không tốt với bạn kia giữa trẻ con, nhưng vẫn phải học cách chịu đựng nỗi buồn phiền của tuổi thiếu niên chưa hiểu chuyện đời, ba thử giảng giải khuyên bảo, nhưng cũng không giúp được, chung quy con rất khao khát được càng nhiều người yêu thích và đón nhận. Song ba tin rằng, trên đời này luôn có người suy nghĩ với phương thức giống như con, tìm được người bạn như vậy, bất kể đôi bên ở nơi nào, con đều sẽ không sợ hãi, không hoang mang.

Còn có tình yêu, điều mà ba muốn thảo luận với các con nhất, ba nên thảo luận về tình yêu với các con gái của mình như thế nào nhỉ? Là một người cha, nghĩ đến vấn đề này trong lòng liền có đôi chút căng thẳng. Đương nhiên ba hy vọng các con có thể gặp được tình yêu tốt đẹp nhất, người tình yêu thương các con nhất, người đàn ông hiểu các con nhất, đối với một người cha như ba, nguyện vọng này quả là một thách thức. Ba yêu các con như yêu sinh mệnh, đương nhiên không nỡ lòng thấy các con chịu đựng những tội lụy của tình yêu.

Thế nhưng, từ “thế nhưng” này là một lần thế nhưng mà ba không thích nói nhất, ba biết nguyện vọng chỉ là nguyện vọng, đây là một chuyện mà ba bất lực nhất. Ba không thể trở thành người hướng đạo trên đường tình của các con, cũng chẳng cách nào thay các con tháo gỡ những đau khổ phiền não không thể tránh khỏi. Thế nhưng, lại là thế nhưng, sau khi sự việc xảy ra ba có thể bảo các con rằng, đây là mùi vị của đời người, cứ nếm thử, không sao. 

Thuở ban sơ của tình yêu luôn ngọt ngào đẹp đẽ, sau đó có lẽ có hàng trăm mùi vị, hoặc đắng hoặc chát, nhưng vị ngọt lúc đầu vẫn khiến người ta say mê. Mối tình đầu của ba là vào năm mười tám tuổi, nhưng đối tượng không phải là mẹ các con, lúc ấy mẹ các con vẫn là một cô bé. Lúc mới yêu, ba sa vào cái hố của đau buồn, khổ sở, ngọt ngào, manh động, gần như không nhìn rõ bất cứ người và việc nào xung quanh, một lòng chỉ có tình yêu đầu đời. Sau đó, bà nội các con, mẹ ba đã đặt một lá thư ở đầu giường của ba, thư viết rất khách sáo cũng rất dè dặt, nội dung cụ thể chính là: mẹ biết con đã yêu, mẹ rất vui, nhưng đừng chểnh mảng học hành... Ba nghĩ, đợi đến khi các con mới yêu, ba cũng sẽ nghĩ cách truyền đạt lời trong lòng cho các con. Hoặc là, chi bằng ngay hiện giờ đi: Các con yêu rồi, ba rất vui, xao nhãng học tập cũng không sao, có điều tất thảy đừng nôn nóng, phải tỉ mỉ nếm vị ngọt của tình yêu.

Tình yêu thật sự, quý báu nhất của ba, đối tượng chính là người mẹ tha thiết yêu các con và các con cũng yêu tha thiết, kết tinh của mối tình này chính là các con. Tình yêu của ba mẹ đến năm nay (năm 2014) đã là năm thứ mười chín, mong rằng sẽ kéo dài chín mươi năm. Ba mẹ quen nhau trong trường, ba hai mươi bốn tuổi, mẹ mười tám tuổi, ba mẹ vừa gặp gỡ đã chung tình. Suốt những năm tháng sau này, mãi luôn bên nhau, không rời không bỏ trở thành tín ngưỡng tình yêu của ba mẹ. Trong mối tình mười chín năm và cuộc sống hôn nhân mười năm này, ba mẹ từng có hoài nghi, đau khổ, vùng vẫy, thậm chí là buông bỏ, nhưng ngoảnh đầu nhìn lại những chuyện đó đều chỉ là khúc nhạc đệm, yêu đối phương thì định sẵn phải tiêu hóa những điều này. 

Cho đến hôm nay, hai cô con gái và một người vợ yêu là thành tựu lớn nhất của ba. Trước giờ ba chưa từng yêu mẹ các con nhiều như hôm nay, mai sau sẽ càng yêu sâu đậm. Nguyên nhân rất đơn giản, các con gái thân yêu của ba, vì mẹ là người vợ có một không hai của ba và là người mẹ xinh đẹp nhất của các con. Yêu, không cần chăm chăm học tập hay mài giũa, chỉ cần các con tin tưởng tình yêu, đồng thời nguyện ý trao ra và giữ vững. Những điều còn lại, thì phải do các con tự mình thấu hiểu.

Những lời ba muốn viết cho các con trong tương lai vẫn còn rất nhiều, về đọc sách, tiền bạc, dục vọng, và cả thuở nhỏ của các con, của ba mẹ. Lần sau nhé, ba sẽ từ từ viết tiếp cho các con.

Mãi mãi yêu các con.

(Huỳnh Lỗi)