Showing posts with label Trương Hiểu Phong. Show all posts
Showing posts with label Trương Hiểu Phong. Show all posts

14.5.15

Không biết có hoa


Lúc ấy là tháng Năm, trong vòng một đêm, hoa trẩu đã chiếm lĩnh tất thảy những mỏm núi. Lịch sử có lẽ là do từng vị từng vị anh hùng hào kiệt vun đắp, nhưng đối với tôi, năm tháng là do sự nhường nhau của hoa và hoa tạo dựng.

Hoa trẩu trắng muốt, song nhụy hoa lại phơn phớt sắc đỏ. Tôi và bạn tôi đều nhận định loài hoa này hơi bí hiểm – ngày thường kín kẽ như bưng, một khi hoa nở bỗng quét sạch chướng ngại, rực rỡ tựa áng mây sà xuống thấp.

Xe ngừng lại ở một sơn thôn Khách Gia nhỏ, đi qua con ngõ hẹp um tùm tía tô, chúng tôi đứng dưới một cây trẩu cao to. Trên đường núi hoa trắng rơi đầy, mỗi một tảng đá đều cực kỳ dịu dàng bởi được hoa bao phủ, dường như chiến mã đã khoác lên tấm áo choàng thêu thì cũng có thể cho nữ nhân cưỡi vậy.

Ánh dương rất đỗi đẹp đẽ, giống như một loại rượu gọi là “quế hoa mật nhưỡng”, con người đi đến nơi rừng sâu núi thẳm, không khỏi thở vắn than dài, cảm thấy bất lực trước thắng cảnh kinh tâm động phách này, cái đẹp hùng tráng đôi khi khiến người ta hư thoát.

Chợt có một thôn phụ đi tới, nước da đỏ sẫm y hệt sắc thái của cả vùng đất sét ấy.

“Các cô đến tìm người à?”

“Chúng tôi… đến ngắm hoa.”

“Hoa?” Thôn phụ vội vã đi về phía trước, bỏ lại một câu, “Đâu có hoa?”

Do cô ta không cần đáp án, chúng tôi cũng lặng thinh không biết tiếp lời ra sao, chỉ nhìn nhau ngạc nhiên, hoa trẩu phả vào mặt mũi khắp núi khắp rừng như thế, vậy mà cô ta lại hỏi chúng tôi “Đâu có hoa?”

Thế nhưng chốn chốn gió mát thổi qua hoa rơi như mưa, tựa hồ không hề phản đối cách nói của cô ta. Bỗng nhiên, tôi đã hiểu, đây là nhà của cô ta, những gốc trẩu ở trước núi sau núi này là cây trồng nông nghiệp, là hoa màu của họ. Đối với hoa của cây trồng nhà mình, xưa nay người làm nông vẫn nhìn mà không thấy. Trong mắt họ, hoa hồng là hoa, lan kiếm là hoa, cúc là hoa, còn bông lúa, hoa trẩu thì không tính.

Loài hoa khiến chúng tôi vì nó mà ngây ngất si mê, cô ta lại có thể gánh nước thản nhiên đi qua hàng ngàn lần, và bảo: “Hoa? Đâu có hoa?”

Tôi nhớ đến thuở thiếu thời ngao du núi Sư Đầu, đứng trước am ngắm ráng chiều tịch dương, chỉ cảm thấy muôn vẻ kiều diễm đua chen, cả mảng trời phía Tây hoa mỹ đến mức gần như bị thương, không kìm được quay lại nói với vị ni sư già đang đi tới rằng: “Mau ngắm mặt trời lặn kìa!”

Bà an tĩnh rủ mày đáp: “Ngày ngày đều như thế!”

Chuyện cách đây đã hai mươi năm, giọng điệu của thôn phụ xóm núi này sao mà tương tự với vị ni sư già kia đến thế, tôi bất giác ngầm sinh lòng đố kỵ.

Không vì hoa mà mắt say lòng đắm, kinh ngạc thở than, ấy mới là chủ nhân của hoa chăng? Đối với thôn phụ xóm núi lớn tiếng hỏi tôi “Hoa? Đâu có hoa?” đó, hoa là một phần của cây, cây là một phần của núi rừng, núi rừng là một phần của cuộc sống, còn cuộc sống là một phần của trọn vẹn thiên nhiên. Cô ta và hoa có thể giống như núi và mây, gần gũi hòa hợp song không biết nhau.

Hàng năm khi hoa trẩu nở, tôi luôn nhớ đến thôn phụ đó, người thôn phụ bước qua hoa nở hoa tàn mà không biết có hoa đó, đồng thời âm thầm đố kỵ.

(Trương Hiểu Phong)

19.6.14

Anh thích dùng cùng một múi giờ với em

Anh đi châu Âu họp, sau đó đi Mỹ, trước sau hai tháng mới về nhà. Tôi ra sân bay đón anh, nhắc anh: “Vặn đồng hồ của anh lại nhé, bây giờ phải dùng giờ Đài Loan rồi.”

Anh ngẩn ra một thoáng rồi bảo: “Đồng hồ của anh vẫn luôn là giờ Đài Loan mà! Anh có chỉnh gì đâu!”

“Như thế bất tiện lắm!”

“Cũng chẳng sao, để giờ Đài Loan anh mới biết em và con đang làm gì, anh mới có thể tưởng tượng hiện giờ em đang ăn cơm, hiện giờ em đang ngủ, hiện giờ em đã thức dậy… Anh thích dùng cùng một múi giờ với em.”

Anh thích dùng cùng một múi giờ với em. Anh nói câu ấy, tính ra đã mười năm rồi, nhưng giống như bức gấm thêu treo trên mi cửa, nền vải tươi màu trải bao năm tháng vẫn rực rỡ. Anh và tôi chỉ chẳng qua là nam nữ bình thường hơn bình thường giữa cõi trần, định sẵn chả có tình tiết gì để kể, nhưng trong một câu nói điềm đạm khi xa cách lâu ngày gặp lại, nào ngờ cũng đong đầy ân tình khiến tôi suốt đời xao xuyến và nhung nhớ khôn nguôi.


(Trương Hiểu Phong)

30.5.14

Thời gian đi qua

“Đây là rau gì vậy?” Trên bàn ăn tối, ông xã gật gù khen, “Rau này ngon, anh thích ăn, sau này thường mua loại rau này nhé.”

Tôi nghe xong dở khóc dở cười, lập tức cự nự: “Quỷ quái thật, đây là cải thìa, hai tuần trước anh còn nói rau này ăn dở, bảo em sau này đừng mua nữa mà.”

“Không thể nào.”

“Sao lại không thể nào? Rau lần trước mua già, rau lần này mua non, thật ra đều là loại rau đó, rau anh nói thích ăn là nó, rau anh nói không thích ăn cũng là nó.”

Khác biệt rõ rệt của sự vật giống nhau trong những khoảng thời gian khác nhau gần như khiến ta quên mất chúng vốn dĩ là cùng một thứ. 

Bùn đất lúc này, từng là ý xuân rộn rã trên cành hôm qua, giữa hai trạng thái, đâu mới là đóa hoa kia?

Xương khô bị kiến gặm sót lại hôm nay, từng là vòng eo mềm mại yểu điệu đến nỗi dương liễu cũng ghen hờn thuở xưa, tham chiếu hai hình tướng, đâu mới là người đẹp tuyệt thế ấy?

Một bó cải thìa ngon hay dở, bên trong lại kéo theo nỗi thương đau to tát của sinh mệnh.

Thứ ta yêu và thứ ta ghét, thật ra là cùng một đối tượng. Chỉ chẳng qua, có một gã tên là “thời gian” từng đi qua mà thôi.


(Trương Hiểu Phong)

29.5.14

Số sướng

Con trai chẳng biết nghe được từ “số khổ” ở đâu, lập tức suy một ra hai nghĩ đến “số sướng”, còn hớn hở chạy đến tìm tôi.

“Mẹ ơi, số con rất sướng!”

“Gì cơ?”

“Số sướng! Con có ăn, có mặc, có ở, có đi lại…”

“Có đi lại?” Tôi ngỡ ngàng, nhà chúng tôi không có xe – cả xe đạp cũng không có.

Từng có một quãng thời gian, tôi bị vấn đề mua hay không mua xe giày vò ghê gớm, nhưng sau đó bình tĩnh ngẫm nghĩ, ở thành phố Đài Bắc xe buýt và taxi đều rất đỗi thuận tiện, quả thật không nhất thiết phải mua xe, tiền tiết kiệm được có thể làm nhiều việc có ý nghĩa.

“Dạ đúng, có đi lại – chẳng phải con có hai đôi giày sao mẹ?”

Hóa ra đi lại của tôi ý là xe, đi lại của con trai ý là giày! Con nói đúng, có đôi chân ông trời ban cho, có hai đôi giày, chốn nào trên đời không đi được? Có giày là có thể đường đường chính chính mà đi.

Lần đầu tiên tôi phát hiện, số mệnh của chúng ta đều có thể rất sướng rất sướng.


(Trương Hiểu Phong)

15.12.13

Từng là người ngắm hoa xuân này


Đài Bắc có một gốc cây, tên là ngư mộc, từ Nam Mỹ chuyển đến, to lớn hoành tráng, cao cỡ bốn tầng lầu, cuối xuân nở đầy hoa trắng. Cây này trồng thời Nhật chiếm cứ, tính ra cũng tám chín mươi tuổi rồi.

Tháng tư năm nay thời kỳ nở hoa lại đến, tôi theo lệ đi thăm nó. Hôm ấy trời mưa, tôi không mang ô, nghĩ bụng cũng tốt, trong mưa nhỏ mịt mùng ngắm hoa và cùng dầm mưa với hoa, hẳn có thú vị riêng. Cây hoa ở trong hẻm của phố Tân Sinh Nam, cả Đài Bắc chỉ có một cây này.

Có một cô gái từ đối diện đi đến, thấy tôi ngắm hoa trong mưa, đột nhiên đưa chiếc ô nhỏ trong tay cho tôi, nói: “Cô ơi, ô này cho cô. Em, sắp đến nhà rồi.”

Tuy cô gọi tôi là cô giáo, nhưng tôi xác định cô không phải là học sinh của tôi. Phản ứng đầu tiên của tôi là từ chối, vốn không quen biết, dựa vào đâu cầm ô của người ta?

“Không cần, không cần, mưa này nhỏ mà.” Tôi nói.

“Không sao, không sao, cô ạ, nhà em thật sự sắp đến rồi.” Cô nói lớn tiếng hơn thiết tha hơn, tỏ vẻ có lý do chính đáng nên nói chuyện cũng có khí thế.

Tôi bỗng cảm thấy, mình hình như nhất định phải nhận chiếc ô này, cô gái này hiền lành cố chấp như thế, từ chối cô quả là gần như có tội. Hơn nữa, cô tặng ô cho tôi, sau lưng có lẽ có một nỗi lòng kín đáo nhỏ bé:

Cây ngư mộc duy nhất của cả Đài Bắc này, nở hoa tưng bừng, thời kỳ nở hoa ước chừng ba tuần, bình quân mỗi ngày có hơn một ngàn người đến ngắm. Người ngắm hoặc ngẩng đầu, hoặc ra sức bấm nút chụp hình, hoặc quanh quẩn đi tới đi lui, còn những cặp tình nhân hoặc cha mẹ con cái thì chỉ chỉ trỏ trỏ, dịu dàng thì thầm, vừa ngắm hoa, vừa ngắm nhau. Nói chung, sau vài phút, những khách ngắm hoa vội vã khẽ thở dài, lần lượt rời khỏi trong vui vẻ và buồn rầu. Mà thành phố Đài Bắc có dân số bốn triệu, mỗi năm số người đến ngắm hoa tuy nhiều, cũng chỉ hai ba mươi nghìn, tính ra, người đến ngắm hoa ắt là số ít người si tâm.

Trong ngõ hẻm, dưới cây hoa, người si tâm gặp người si tâm, có lẽ đôi bên đều có một niềm trân trọng. Cô gái tặng ô có lẽ kính trọng tôi, có lẽ thương tiếc tôi, nhưng trong đó có một tình cảm, cô không nói ra miệng, thiết nghĩ chắc cô luôn rất yêu thích cây hoa này, do đó cũng nhân tiện yêu cả tôi si mê đứng ngắm hoa trong mưa.

Chúng tôi đều là khách qua đường dưới hoa, đều chấn động cúi đầu vì một cây hoa đẹp đẽ thơm ngát, “nơi gió mưa sánh vai, từng là người ngắm hoa xuân này.”

Hôm đó mưa càng rơi càng lớn, vì tôi có ô, cảm thấy nhất định phải đứng thêm một lúc, mới không có lỗi với người tặng ô. Cánh hoa rơi lả tả, hương thơm thoang thoảng, chúng tôi đều là người ngắm hoa kinh ngạc trước cái đẹp đứng dưới cùng một gốc cây lớn, trong cùng một ngày xuân. Tôi nghĩ, tôi còn có thể đứng thêm lúc nữa.


(Trương Hiểu Phong)

11.11.13

Tôi thích

Tôi thích sống, sự sống sao mà tràn trề niềm vui.

Tôi thích ánh nắng mùa đông lan tỏa trong sương mai mông lung. Tôi thích sự yên tĩnh xa vắng, tôi thích cái nắng nóng không ồn ào náo nhiệt, đến buổi trưa, sân tập đầy người ngồi phơi nắng, hình ảnh nguyên thủy và chất phác đó luôn khiến lòng tôi cảm động sâu sắc.

Tôi thích đi dạo trên con đường núi nhỏ hẹp trong làn gió xuân, những quả dâu tây như những chiếc đèn lồng đỏ xinh xắn, ân cần treo đèn kết trái suốt dọc đường. Tôi thích ngẩng đầu ngắm những chồi non nhọn nhọn trên cành, trong màu lục vàng non nớt đượm màu hồng phấn ngây thơ, chúng dường như đang chuẩn bị hiến dâng gì đó, phơi bày gì đó. Phong độ mềm yếu mà lại tràn đầy sức sống ấy thường thầm lặng dạy tôi những chân lý đẹp đẽ nhất.

Tôi thích ngắm ruộng mạ bằng phẳng, bóng loáng. Những gốc mạ non mảnh dẻ đứng sát bên nhau, trông như tấm thảm mịn màng được dệt từ lông vũ của rất nhiều chim xanh, khiến tôi cứ muốn được nằm lên đó.

Tôi thích ngày dài của mùa hè, tôi thích ngồi một mình trên ban công gần núi lúc hoàng hôn lộng gió. Trong khe núi sóng lúa rập rờn, hương lúa mát lành thoang thoảng. Dần dà, ráng mây chiều rực rỡ được gột sạch, những vì sao đêm êm dịu lần lượt vào chỗ. Tôi thích thưởng thức cảnh trí như vậy, tôi thích ngồi trong gian phòng riêng dễ chịu ấy.

Tôi thích ngắm những cây lau mọc đầy núi, bàng bạc hiu hắt trong gió thu. Trên sườn núi, bên bờ nước, đẹp đến thê lương. Lần đó, Lưu đọc cho tôi nghe một câu thơ anh có được trong mơ: “Cây sương hoa lau cả sông trắng”. Ý cảnh đẹp tuyệt, bằng trắc lại rất gượng. Muốn hợp thành một bài tuyệt cú, song lại không nỡ sửa nó. Muốn liên kết thành thơ cổ phong, lại khổ nỗi cũng ngâm chẳng ra câu tương đương. Đến nay đó vẫn chỉ là một câu thơ, một ý cảnh đẹp mà cô lập.

Tôi cũng thích mơ, thích sự hưởng thụ kỳ lạ trong mơ. Tôi luôn mơ thấy mình có thể bay, có thể nhảy qua gò núi và sông nhỏ. Tôi luôn mơ thấy những màu sắc kỳ lạ và hình tượng vui mắt. Tôi mơ thấy tuấn mã màu nâu, lông bờm ngời sáng bay trong gió. Tôi mơ thấy đàn nhạn hoang nghỉ trọ trong bãi cỏ trên bờ sông. Tôi mơ thấy biển hoa sen, hoàn toàn không có bờ bến, xa xa lấp loáng hương hồng mờ nhạt. Những cảnh này ngày thường tôi đều chưa từng thấy. Khó quên nhất là có lần mơ thấy đứng trước một dãy núi màu tím ngắm mặt trời mọc – nó vốn dĩ nhất định không phải là màu tím, chỉ là mây núi xanh ngắt được mặt trời đỏ ối mới mọc chiếu rọi, trong mơ biến hóa ra cảnh núi đặc biệt kỳ lạ như thế.

Đương nhiên trong cuộc sống hiện thực tôi cũng thích núi, cửa sổ văn phòng của tôi mở đối diện với núi. Mỗi lần ngồi bên cửa sổ, cứ chìm đắm trong màu lục tràn trề, một cảm giác êm dịu nói chẳng nên lời. Phía xa xa, giá chữ thập màu trắng của chóp nhọn nhà thờ nguy nga trong ánh nắng trong suốt, chống trời xanh lên cao.

Tôi còn thích hoa, bất kể là loài hoa gì, tôi thích hoa cúc mảnh dẻ, hoa hồng ngào ngạt, bách hợp thanh cao, tố hinh u nhàn. Tôi cũng thích hoa dại không tên nở trong núi sâu. Hình chữ thập, hình hộc, hình sao, hình cầu. Tôi tin chắc rằng khi Thượng đế tạo nên muôn vàn loài hoa, đều ban cho chúng sự tôn vinh như nhau.

Tôi thích một loài hoa khác, nó nở trên khuôn mặt tươi cười của mọi người. Buổi sáng giá lạnh trong ngõ nhỏ, khi bác gái gầy guộc nhà đối diện cười nói: "Chào!", tôi bỗng cảm thấy thế giới sao mà thân thiết, đầu ngón tay co rút trong găng da không còn cảm giác lạnh cứng nữa, không khí tràn ngập hoà thuận.

Khi đến trạm xe bắt đầu đợi xe, tôi thích ngắm các em học sinh trung học tóc ngắn ngang tai, tinh thần hăng hái, vui tươi như bầy chim sẻ. Tôi thích vầng trán rộng và sáng trông rất đẹp của các em, cùng ánh mắt hoạt bát trong sáng. Mỗi khi nhìn các em tôi lại liên tưởng đến bản thân, cứ cảm thấy dường như mình vẫn là một trong số đó. Vẫn đơn thuần tràn đầy tưởng tượng, vẫn dễ dàng bị cảm động.

Khi tôi ngồi xuống trước bàn viết chữ trong văn phòng, tôi thích có người mang đến thư từ trong ngày cho tôi. Tôi thích đọc thư của bạn bè, những ngày không có thư thật không thể tưởng tượng nổi. Tôi thích đọc thư của em trai em gái, những câu văn non nớt chất phác ấy luôn khiến tôi mắt ngấn lệ, một lần nữa nhìn thấy thành phố nhỏ thắp đầy hoa phượng ở phương nam. Khó quên nhất là mùa hè năm đó, Đức từ trên ngọn núi cao nhất gửi đến cho tôi một phiến lá của cây dương xỉ. Trong khí hậu nóng bức, tôi bỗng nhiên cảm thấy mát mẻ ngọt lịm tận tâm can.

Tôi đặc biệt thích đọc thư của độc giả, tuy tôi không nhất thiết có thời gian trả lời thư. Mỗi lần đọc những lá thư ấy, tôi thường cảm thấy xúc động lạ thường. Trên đời này, có lẽ có người đã nhìn thấy một số thứ thông qua tôi. Thế chẳng phải đã đủ rồi sao? Tôi không cần tồn tại vĩnh viễn, tôi hy vọng chân lý mà tôi nhận định vĩnh viễn tồn tại.

Tôi đem thư từ chia ra bỏ vào nhiều hộp nhỏ, những sự quan tâm và mong nhớ đó đều được bảo tồn thỏa đáng.

Ngoài thư từ, tôi còn thích đọc một ít sách, đặc biệt là vào đêm khuya, dưới ngọn đèn đơn độc. Tôi không phải là người rất mực chăm chỉ, tôi chỉ thích đọc sách về từ khúc. Có lúc cũng dính dáng đến một số tản văn cổ sơ, thỉnh thoảng tôi cũng miễn cưỡng bản thân đọc một số sách tiếng Anh đơn giản, tôi thích sự hoạt bát trong biến hóa văn tự của họ.

Những lúc ngừng đọc, tôi thích kéo rèm cửa sổ ngắm nhìn bầu trời, ngắm nhìn những vì sao dày đặc xán lạn như hoa xuân mọc đầy vườn. Tôi càng thích ngắm ánh đèn le lói trong khe núi xa xa. Sao mà mờ ảo, sao mà êm dịu, phải chăng ở đó cũng có một người đọc sách ban đêm?

Trong các loại sách tôi không nén được yêu thích những cuốn sách đóng chỉ đã ngả vàng, cầm cuốn sách liền cảm thấy đang nắm giữ một truyền thống tốt đẹp. Mặt giấy thô ráp sẫm màu kia hàm chứa một vẻ đẹp cổ điển. Rất tự nhiên, tôi nghĩ đến có bao người đã từng cầm sách, có bao người đã từng đọc sách. Họ có lẽ đều đã ra đi. Sự hưng vong của lịch sử, sự thay thế của các nhân vật vốn là hư ảo như thế, duy chỉ có trí tuệ trong sách tồn tại mãi mãi.

Tôi thích giở những tấm ảnh cũ, thích ngắm bé gái có đôi mắt to bím tóc dài. Tôi đặc biệt thích tấm ảnh đang ngồi trong nôi, thời ấy đẹp đẽ vô tư biết bao! Tôi thường nhớ mẹ nói với tôi: "Dù sau này các con gặp phải trắc trở gì, cứ nhớ lại, người ta còn có một quãng thời gian vui vẻ." Đúng vậy, tôi tự hào, tôi có một quãng thời gian vui vẻ - không chỉ là một quãng, tôi tin đó là năm tháng lâu dài một đời.

Tôi thích ngồi ở phòng khách nhà giáo sư Uông, trong ánh sáng dìu dịu của ngọn đèn sát đất ôm một quyển nhạc Côn khúc buộc chỉ. Khi ông đưa ống sáo màu nâu cũ kỹ bóng loáng lên môi, tôi bắt đầu khe khẽ hát lên theo nhịp phách, điệu thủy ma nhu mỹ nhỏ nhẹ đó quanh quẩn trong phòng, tịch mịch mà trống vắng, giống như hồ nước mùa xuân hơi lạnh của Giang Nam. Lòng tôi tức thì cảm nhận được một nỗi buồn nhẹ nhàng bất lực trong tiếng nhạc cổ xưa đó.

Tôi thích nhiều đồ vật cũ. Chiếc khăn mặt kia, là năm lớp 4 tham gia cuộc thi viết văn nhân ngày Lễ Cha của Tuần san Nhi đồng nhận được. Góc đá hoa cương kia, là khi tốt nghiệp cấp 1 cùng Tiểu Mạn bổ ra mỗi đứa giữ một nửa. Con búp bê vải kia là người bạn trung thực nhất lúc nhỏ của tôi. Cuốn nhật ký viết bằng bút lông kia, là lúc 7 tuổi bị thầy giáo bắt viết. Hai cây nến kia, là lúc tôi mừng sinh nhật 20 tuổi, bạn học cắm trên bánh sinh nhật cho tôi… Tôi thích những tài sản này, đến mức mỗi lần cả buổi tối đều ngồi ngây người, đắm chìm trong những hồi ức vui vẻ.

Tôi thích xem xét từng tác phẩm cũ, nếu tôi nhìn ra khuyết điểm của tác phẩm trước đây, tôi sẽ sung sướng đến không thể tự kìm chế - Tôi đang tiến bộ! Tôi không giậm chân tại chỗ! Đây là chuyện vui mừng nhất của tôi, tôi thích tiến bộ!

Tôi thích những trang sức nhỏ xinh, như khuyên tai, dây chuyền và ghim cài áo. Óng a óng ánh, nho nhỏ be bé, tinh tinh xảo xảo. Chúng đều nằm trong một chiếc hộp nhỏ xinh xắn, lấp lánh vẻ đẹp khác nhau. Tôi thích thỉnh thoảng ngắm nhìn chúng, đeo chúng lên người.

Tôi thích cuộc sống thư giãn và an nhàn, tôi không thích thời gian bị phân phối tỉ mỉ, không thích những tiết mục sắp xếp gấp gáp. Tôi thích nhiều thứ không thực dụng, tôi thích có đủ thời gian suy tư.

Tôi thích sớm chủ nhật quang đãng, khi khúc thánh nhạc trầm thấp vang vọng bốn bức tường nhà thờ, tôi bỗng nhiên bước vào một cảnh giới khác, không có phiền nhiễu, không có chiến tranh, không có ghen ghét và buồn giận. Con đường phía trước của loài người đã có ánh sáng mới, tín ngưỡng xác thực đó đưa tôi vào cảnh giới nhân sinh cao hơn.

Tôi thích đến bên dòng suối nhỏ lúc hoàng hôn. Bốn bề vắng người, tôi bèn nhúng chân vào nước – nước suối được tà dương chiếu rọi cực kỳ diễm lệ, cát mịn chảy qua giữa những ngón chân tôi, cánh hoa của loài hoa trắng nào đó theo sóng trôi đi, chỉ một lúc đã biến mất – lúc ấy mới phát hiện đó thực ra không phải là cánh hoa trắng gì cả, chỉ là hoa sóng được sỏi đá bắn lên mà thôi. Ngồi mãi, ngồi mãi, dường như giữa trời đất đang lưu động dòng chảy nhỏ ấm áp. Cúi đầu trầm ngâm, đầy suối ráng hồng chiếu đến hoa mắt, nhất thời tưởng như cảm thấy hai chân đang ngâm trong một bát nước cốt hoa!

Tôi càng thích bến sông không có nước, mọc đầy cỏ dại cao đến vai người. Khi mặt trời lặn đưa mắt nhìn ra xa, đá trắng bất tận, có một ý vị mênh mang thê lương. Đá tảng chất chồng, đem tình ý khảng khái trong lòng người cũng xếp chồng lên. Tôi thích tâm tình đó, giống như trong khe núi sâu nghe người hát điệu tần, dư vị thê lương hồi chuyển không dứt.

Tôi thích những thứ người khác không chú ý, như cây biển bách không người quan tâm trên bãi cỏ, cây biển bách co ro dưới cây long bách cao lớn. Mỗi lần tôi đi qua thường phải dừng chân, ngửi mùi hương thanh khiết, ngắm thần khí khiêm tốn của nó. Có lúc tôi lại hoài nghi nó có phải là khiêm tốn hay không, vì có lẽ nó căn bản không cảm nhận được sự tồn tại của long bách. Lại có lẽ nó tuy biết có long bách tồn tại, cũng không cho rằng vĩ đại và bình thường có gì khác biệt – trên thực tế vĩ đại và bình thường đích xác cũng chẳng có gì khác biệt.

Tôi thích bạn bè, thích đến thăm họ vào những lúc bất ngờ. Đặc biệt thích gõ cánh cửa ướt sũng nhà bạn vào những ngày mưa, ôn lại chuyện xưa bên cửa sổ mưa rơi thật tuyệt vời biết bao. Nhớ lần đó đến miền Trung thăm ngôi nhà trên núi của Chỉ, tôi mãi không quên tiếng hô kinh ngạc lúc cô trông thấy tôi. Khi cô vừa chạy vừa nhảy đến đón tiếp tôi, ánh nắng trên núi dường như bỗng sáng bừng lên. Chúng tôi đi dưới bóng râm của cây hướng dương, chậm rãi trò chuyện. Buổi chiều mê người đó giống như một khúc nhạc nhẹ nhàng, chỉ một lúc đã tấu hết.

Tôi rất thích, mà lại yêu thích kèm mấy phần sùng kính, chính là biển. Mênh mông, xa xăm, khiến lòng tôi khâm phục. Khí tượng hùng tráng, phong thái bình thản và sự sâu thẳm khôn lường đó, luôn là thách thức không lời đối với loài người.

Tôi thích nhà, đó giờ tôi vẫn không biết mình thích nhà đến thế. Mỗi khi tôi đi xa về, vừa nhìn thấy cánh cửa hẹp màu đỏ ấy, tôi liền cảm thấy vui sướng tự hào, tôi có một ngôi nhà kỳ diệu biết bao!

Tôi cũng thích ngồi bên cửa sổ đợi anh về nhà. Tuy người qua kẻ lại rất nhiều, tôi vẫn phân biệt được tiếng chân của anh. Điều đó thật dễ dàng, nếu có một tiếng bước chân, vừa vào hẻm đã bắt đầu chạy, hơn nữa nghe có vẻ là bước sải dài nặng nề gấp gáp, thì đó đúng là anh đã về! Tôi thích âm thanh anh tra chìa vào ổ khóa, tôi thích nghe anh vừa vào cửa đã thở dốc gọi tên tiếng Anh của tôi.

Tôi thích thời gian ngồi trong phòng khách sau bữa cơm tối. Ánh đèn như vải sa, nhẹ nhàng tản ra. Tôi thích vừa nghe một vài bản hòa tấu, vừa ôm ấm trà nhỏ bằng sứ mịn cho ấm tay. Lúc ấy, tôi lờ mờ tưởng tượng được chút nhàn nhã của cuộc sống ruộng vườn.   

Tôi cũng thích sinh hoạt dã ngoại, tôi thích cùng anh đi xe đạp song song bên nhau. Sớm chủ nhật khi chúng tôi cùng đến nhà thờ, hai chiếc xe chạy sóng đôi trên con đường hừng sáng, sóng vàng của vầng dương tóe ra hai bên, tôi liền cảm thấy đó không còn là chiếc xe đạp nữa, mà là một chiếc phi thuyền cưỡi gió rẽ sóng, lướt đi trong tiếng hoan ca vô thanh. Tôi dường như bỗng nhiên lại trở về lứa tuổi mới biết đi xe, sao mà hưng phấn, sao mà vui vẻ, sao mà duy ngã độc tôn – tôi thích giờ phút như thế.

Tôi thích những ngày nhiều mưa. Tôi thích đối diện một ngọn đèn mờ nghe tiếng mưa rơi trên mái hiên. Mưa nhỏ giăng giăng như tơ, như những lời dặn dò âu yếm một ngày. Lúc này tôi thích cùng anh cầm chung một chiếc ô cũ đi tản bộ. Mép ô nhỏ xuống những hạt nước long lanh xâu thành chuỗi – một bức rèm trân châu mỹ lệ. Thế là bên dưới chiếc ô bắt đầu có thế giới yên tĩnh riêng biệt của chúng tôi, dưới ô quanh quẩn những chuỗi chuyện cũ của chúng tôi.  

Tôi thích sau khi đọc xong một chương sách ngẩng mặt lên nói chuyện với anh, tôi thích giả tưởng nhiều sự việc.

“Nếu em chết trước,” tôi nói một cách bình tĩnh, đáy lòng lại gợn lên xót xa vô cớ, “Anh sẽ thế nào?”

“Đừng nói những lời ngốc nghếch, cô bé khờ khạo này.”

“Em thích biết, anh nhất định phải nói cho em biết, nếu em chết trước, anh sẽ làm thế nào?”

Anh nhìn tôi, thần sắc tư lự.

“Anh sẽ rời khỏi chỗ này, đi đến một nơi thật xa, phải làm gì, anh cũng không biết, tóm lại, là nơi rất xa xôi rất hoang vu.”

“Anh sẽ rời khỏi căn nhà này sao?” Tôi vội vã hỏi, nhìn quanh căn nhà nhỏ được bố trí giống như một mộng cốc màu tím. Tim tôi trong tưởng tượng cảm nhận được một nỗi đau đớn kịch liệt.

“Không, anh sẽ liều mạng kiếm thật nhiều tiền, mua đứt tòa nhà này.” Anh từ tốn nói, thanh âm bỗng nhiên trở nên thê thảm mà trầm thấp:

“Để mỗi một đồ vật được giữ gìn giống như nguyên dạng. Ồ, không, hay là chúng ta đừng nói những lời ngốc nghếch này nữa.”

Tôi không nhịn được lệ rơi lã chã, tôi không hiểu, tại sao tôi thích hỏi vấn đề như vậy.

”Ồ, đừng si tưởng nữa, “ Anh an ủi tôi, “Chúng ta sẽ cùng chết. Em nghĩ xem, đẹp biết bao, chúng ta sẽ cùng nhau đi dự buổi tiệc long trọng trên thiên đường kia mà!”

Tôi thích tin lời anh, tôi thích tưởng tượng cùng nhau đi vào vĩnh hằng với anh.

Tôi cũng thích một mình tưởng tượng tháng ngày về già, lúc đó nhất định là rất đẹp. Giống như cảnh tượng ánh hoàng hôn chiếu rọi khắp bầu trời. Lúc đó không còn gì để tranh đoạt để lưu luyến nữa. Mọi thứ đều nhạt đi, đều xa dần, đều thờ ơ chẳng cần bận tâm nữa. Lúc đó trí tuệ sâu xa thấu đáo, tình yêu dần dần thuần hóa, sự sống cũng bắt đầu từ từ lột xác để tiến vào một thế giới khác yên tĩnh và tươi đẹp. Ôi, lúc đó, lúc đó, khi tôi ngẩng đầu nhìn thấy đường lớn dát vàng, cổng thành ngọc bích, và ngàn vạn kèn lệnh nghênh đón tôi, tôi nhất định sẽ rất khích lệ mà lại rất thỏa mãn.

Tôi thích, tôi thích, hết thảy tôi đều yêu thích sâu sắc! Tôi thích chứa đầy trong lòng mình nhiều điều yêu thích như thế!

(Trương Hiểu Phong)

Yêu một người

Yêu một người hóa ra chỉ là để dành cho hắn một quả táo trong tủ lạnh, đợi hắn trở về.

Yêu một người là canh khuya lạnh lẽo liên tục châm thêm nước nóng vừa sôi vào ly của hắn.

Yêu một người là thích hai đứa cùng thu dọn thức ăn thừa trên bàn, nghe tiếng hắn rửa chén trong bồn, sau đó len lén rửa lại một lần những chỗ hắn chưa rửa sạch.

Yêu một người là có quyền nói một cách bá đạo: “Không được mặc cái áo ấy, khó coi chết được. Mặc cái này, đây là áo em mới mua cho anh.”

Yêu một người là rất nghiêm chỉnh hối thúc hắn đi làm, nhưng lại không nhịn được nấp sau lưng hắn làm mấy trò càn quấy nho nhỏ.

Yêu một người là khi nhấn điện thoại bỗng nhiên chẳng biết phải nói gì, mới biết hóa ra chỉ là muốn nghe thanh âm quen thuộc kia, hóa ra thật sự muốn nhấn, chỉ là một sợi dây đàn tận đáy lòng mình.

Yêu một người là giấu thư của hắn trong túi xách, một ngày lấy ra xem mấy lần, khóc mấy bận, si tưởng mấy lượt.

Yêu một người là khi hắn về trễ nghĩ ra cả ngàn khả năng xấu, trải qua đủ loại kiếp nạn trong tưởng tượng, thề rằng đợi hắn về sẽ phạt hắn ra trò, nhưng vừa gặp mặt cái gì cũng quên tuốt.

Yêu một người là khi ai nấy thầm mắng: “Đáng ghét! Thằng nào đang ho hen đấy!” ta vội nói: “Chao ôi, con người hắn chính là kém trí nhớ, phải mua một lọ mứt xuyên bối tỳ bà bỏ vào ba lô của hắn!”

Yêu một người là một khắc trước muốn đem chuyện tình đẹp đẽ bỏ hết vào hốc cây kín đáo nhất yên ổn nhất giống như chú sóc giấu kỹ quả khô, một khắc sau lại muốn nói cho cả thế giới biết tin tức đáng tự hào này.

Yêu một người là ngoài chức vụ, địa vị, học vấn, kinh nghiệm, điều tốt, việc xấu của hắn, nhìn thấy hắn thật sự chẳng qua là một đứa trẻ - trẻ ngoan hoặc trẻ hư - do đó thương hắn.

Cũng vì vậy, yêu một người là thích nghe chuyện lúc nhỏ của hắn, thích nghe kể hắn có mấy lần nạn lớn không chết, nghe kể hắn nghịch ngợm dễ ghét thế nào, chơi bắn bi hoặc ném đá nẩy trên mặt nước tài tình ra sao, yêu một người là chẳng đặng đừng nhớ nhiều chuyện đã qua giùm hắn.

Yêu một người không khỏi hy vọng mình xinh đẹp hơn, hy vọng mình được nhớ đến, hy vọng dung nhan dáng dấp của mình vào lúc đẹp nhất đối với hắn ví như hào quang qua mắt vĩnh viễn không quên, dù vào lúc cuối đông hoa dày cây trụi, cũng có một người chứng kiến vẻ rực rỡ của mình.

Yêu một người sẽ luôn hỏi hoặc trả lời không chán những vấn đề ngốc nghếch, chẳng hạn: “Nếu em già rồi, anh còn yêu em không?” “Yêu.” “Răng em rụng hết thì sao?” “Anh hôn lợi của em!”

Yêu một người thường là một chuỗi mâu thuẫn kỳ quái, dựa dẫm hắn như cha, nhưng lại thương xót hắn như con; tôn trọng hắn như anh, lại nuông chiều hắn như em; muốn thờ hắn làm thầy theo hắn học hỏi, nhưng lại muốn dạy dỗ hắn bắt hắn làm đồ đệ của mình; thân hắn như bạn, lại giận hắn như thù; hy vọng trở thành nữ hoàng của hắn nữ chủ nhân duy nhất của hắn, nhưng lại cam tâm làm tiểu a hoàn tiểu nữ nô của hắn.

Yêu một người sẽ khiến ta trở nên dung tục, ta không ngừng nghĩ: Cơm tối nên ăn lưỡi bò hay lưỡi heo? Rau nên mua cải thảo hay cải thìa? Nhà nên mua ở Tam Trương Lê hay Lục Trương Lê? Mà cuối cùng trong thế tục ấy, ta hiểu rõ chúng sinh, ta tham dự niềm vui và nỗi buồn nhỏ nhoi của vợ chồng thường dân từ xưa đến nay, sau đó ta phát giác trên đời này có tình cảnh vượt trên nhã tục, giống như ánh nắng vượt trội màu sắc của bảng màu.

Yêu một người là thích cùng hắn sở hữu hiện tại, nhưng lại nhớ đến quá khứ với hắn, thích nghe hắn kể chuyện năm ấy hắn thầm yêu trộm nhớ đắm đuối ngắm mình từ xa. Yêu một người lại luôn kỳ vọng tương lai, mơ tưởng năm tháng về sau lâu dài như trời đất.

Yêu một người là khi tạm biệt đem đi nụ hôn của hắn, như một bức họa mang dấu son của người thưởng thức.

Yêu một người là dằn lòng đem vốn cược ít ỏi của mình nhập vào với hắn, đặt cược một lần trên bàn cược của sinh mệnh.

Yêu một người là để tên người ấy trở thành nốt nhạc cuối cùng trên môi vào phút lâm chung.

Yêu một người khó tránh nảy sinh dục vọng chung đụng và chiếm hữu. Muốn biết bạn bè của hắn, muốn hiểu sự nghiệp của hắn, muốn biết ước mơ của hắn. Hy vọng cùng có một chiếc bàn ăn, nguyện ý dùng chung một đôi đũa, thích chuyền tay uống một ly trà, cùng mặc một chiếc áo, cùng chung chăn gối, cùng một vận mệnh, cùng chôn một mộ.


(Trương Hiểu Phong)