1.1.14

Hoa lan

Lúc sáu tuổi, cùng lên núi đào hoa lan với ông ngoại. Mang theo sọt tre, cuốc ngắn, bình nước, đi qua đường nhỏ lát đá cuội trong làng, đi qua luống cày bằng máy ven khe nước lớn chảy róc rách. Một chiếc cầu đá phiến nối hai bờ khe nước. Cầu không có tay vịn không có mái, bắc rất cao, trên rìa có một cây bách lớn, người trong làng thường treo mèo chết lên. Có lúc trên cành cây treo hai ba con, dần dần hong khô.

Sau khi qua cầu, là hai con đường nhỏ rẽ nhánh. Một đường thông về phía đông, qua ngôi miếu thổ địa cổ xưa, đi vào sâu trong núi cao mênh mang. Một đường khác thông về phía tây, ở đó là vạt lớn đồng ruộng canh tác, trồng đầy hoa màu tươi tốt. Hôm ấy đi men theo đường núi phía đông.

Trong miếu thổ địa có hai pho tượng đá nhỏ, trên bàn gỗ cúng trái cây và hoa dại. Tro nhang tích lũy rất dày, đủ thấy thường có người đến dâng hương. Miếu thổ địa nhỏ tuy sơ sài, nhưng lại tỏ ra tĩnh mịch uy nghi. Tầm nhìn rộng rãi, gió núi hiu hiu. Mùa xuân, trong rừng cây xanh lục khắp nơi đều là hoa đỗ quyên màu đỏ. Chỉ cảm thấy vị trí này đặc biệt tốt, nó khiến mọi thứ xung quanh tỏ ra ngay ngắn rõ ràng, thịnh vượng có thừa.

Đường núi sau miếu thổ địa cao dốc không rõ, thông đến núi lớn trùng trùng điệp điệp. Trên núi ngoài hai chúng tôi, cũng không có ai khác. Ông ngoại đeo sọt, dọc đường chẳng nói một câu. Quá nửa đời ông trao cho ruộng đất và lao động, là một người đàn ông trầm lặng. Tôi gắng hết sức duy trì thể lực, để có thể theo kịp bước chân của ông, chỉ cảm thấy con đường núi này dài dằng dặc. Lúc đó đã hoàn toàn rời xa làng xóm và đồng nội.

Núi cao rừng rậm sâu thẳm vắng vẻ, đường nhỏ trong núi xen lẫn cây cối rải đầy lá thông dày dặn. Ánh nắng xế trưa bốc lên mùi cay của nhựa thông, tiếng chim thỉnh thoảng trong trẻo vang lên, như hình với bóng. Chẳng biết đã đi bao lâu, ông ngoại dừng lại, đưa bình nước cho tôi, bảo tôi chờ ở nguyên chỗ. Ông xuôi theo bụi cây không có dấu vết đường đi bò xuống đáy. Dùng tay nắm lấy cỏ tạp, cẩn thận nhích bước, từng chút từng chút tụt xuống. Cỏ xanh um tùm rung rinh trong gió. Bóng dáng ông rất nhanh mất hút.

Ngồi dưới bóng cây trên đỉnh núi, ánh nắng từ kẽ lá thông rắc đến trên mí mắt, giọt giọt ánh vàng nhấp nháy. Trong biếc xanh khắp núi, chỉ nghe tiếng thông reo trầm bổng trong gió lớn, như nước triều nhấp nhô. Gió thật lớn. Sắc trời xanh thẳm vô cùng lan tràn giữa những ngọn núi, mây trắng bồng bềnh. Khoảnh khắc ấy thời gian và trời đất tựa hồ dừng lại, ngưng đọng. Nhưng lại đặc biệt yên tĩnh rộng mở.

Đã đợi rất lâu, ông ngoại từ đáy khe núi bò lên. Cuốc ngắn của ông dính đất bùn, trong sọt tre sau lưng đựng hoa lan mới đào. Rễ to trắng bọc bùn mới, lá xanh dài mảnh giống như cọng cỏ mộc mạc, nụ hoa ẩn nấp trong đó, khó bị phân biệt. Ông càng đi càng xa, tìm kiếm tung tích hoa lan, lại chỉ hái sáu bảy khóm, trong lòng trong sáng, chẳng dính chút gì. Hái xong liền quay về.

Bà ngoại trồng những hoa lan này trong chậu đất thó tô điểm sân nhà, còn dư chia cho hàng xóm. Đài hoa sần sùi chóp phơn phớt tím vểnh lên, không cần phơi quá nhiều nắng, đặt dưới hành lang râm mát, qua mấy ngày nụ hoa đã bừng nở. Đóa hoa màu lục nhạt không dễ gây chú ý, đến gần ngửi kỹ, có một làn hương hoa thấm vào gan ruột, khiến người trong lòng thông suốt. Chúng là mùi hương như thế, khí vị thanh nhã, không khiến người có chút tạp niệm nào. Chỉ sinh trưởng ở khe núi sâu vắng khó đến, cách tuyệt với đời, khó hái, nhưng lại chẳng mảy may kiêu ngạo.

Người trong nhà đều yêu lan. Bản tính chân thực của hoa lan sẽ không bị phục chế và biến dị, cũng không giao dịch với thế gian này. Lan thầm khe vắng, xác đáng biết bao. Ông ngoại biết chúng ở đâu, mùa xuân hàng năm, đem lòng mến mộ vượt đường xa, đến nơi cũ thăm chúng. Điều này để lại ấn tượng trong lòng tôi.


(Trích "Tố niên cẩm thời", An Ni Bảo Bối)

29.12.13

Trích "Niêm hoa bồ đề"

Tim nến
 
“Ngọn nến này vẫn còn dầu, sao lại tắt mất rồi.” Con nói.
“Tim của ngọn nến cháy hết, đương nhiên sẽ tắt.” Cha bảo.
“Nến không có tim sẽ không cháy, người không có tim thì sao?” Con hỏi.
“Người không tim giống như nến không tim, chẳng thể chiếu sáng người khác.” Cha đáp.
 
 
 
Không đâu không có

Đẹp, không đâu không có.
Xấu, không đâu không có.
Yêu, không đâu không có.
Hận, không đâu không có.
Bởi vì, tâm niệm không đâu không có.
Một người tâm địa trong sáng, thế giới của anh ta sẽ có ánh dương chiếu rọi; một người tâm địa u ám, anh ta sẽ khô héo trong thế giới của tối tăm.
 
 
 
Thức uống có ý thiền nhất là trà. Vị lâu dài
Vận động có ý thiền nhất là bắn tên. Hồng tâm
Động vật có ý thiền nhất là rùa. Cảnh tĩnh
Thư giãn có ý thiền nhất là cờ vây. Lặng nghĩ
Hoa cỏ có ý thiền nhất là hoa quỳnh. Hiện tại
Thực vật có ý thiền nhất là trúc. Có khí tiết
Côn trùng có ý thiền nhất là bướm. Lột xác
Hạt có ý thiền nhất là hạt bồ đề. Không hỏng
Phép toán có ý thiền nhất là vi tích phân. Khó tính
Tế bào có ý thiền nhất là trùng biến hình. Không dừng
Trái cây có ý thiền nhất là sầu riêng. Phong cách
Trang phục có ý thiền nhất là áo dài. Phiêu dật
Tình cảm có ý thiền nhất là thất tình. Khổ tận
Đồ điện có ý thiền nhất là bàn ủi. Bình an
Đồ dùng có ý thiền nhất là gương. Soi ngắm
Tinh cầu có ý thiền nhất là mặt trăng. Chiếu khắp

(Lâm Thanh Huyền)

Tình yêu

Tình yêu là hình thức hoa mỹ. Là một lần lễ hội pháo hoa xa xỉ tình cờ nhìn thấy dọc đường. Làm sao bạn có thể biết lúc nào mình gặp được lễ hội long trọng này? Nhưng khi bạn đi ngang, nó vừa khéo nổ tung trên đỉnh đầu bạn. Một số người có lẽ chưa từng gặp, cũng chưa từng tưởng tượng. Một số người đã gặp nhiều lần, cũng biết nó là dạng nào. Chẳng qua là những khác biệt này mà thôi. Điều duy nhất không đổi, bạn biết nó là một màn lễ hội pháo hoa, rực rỡ cao xa, thời gian có hạn. Dừng bước, dùng toàn bộ sức lực thân tâm, ngắm nhìn nó, cảm ơn nó. Sau khi nó lụi tàn, yên lặng quay người, tiếp tục đi trên đường trong màn đêm đen tối.

Có lẽ đó chính là bản chất của mọi tình yêu.


(An Ni Bảo Bối)

Mẹ

Mẹ có rất nhiều áo vải bông cũ mà đẹp. Mẹ càng ngày càng gầy. Mẹ hút thuốc. Mẹ ngồi xổm người xuống đón con nhoài vào lòng mẹ. Mẹ xoa tay chân con khi con ngủ. Mẹ có lúc mắt ngấn ánh lệ, nhưng vẫn mỉm cười. Mẹ bón cơm, tắm rửa, mặc áo, lau chùi cho con. Mẹ phần lớn thời gian luôn yên lặng, không nói chuyện. Mẹ dạy con đọc thuộc lòng thơ cổ. Mẹ hát ru con trước khi con ngủ. Mẹ hôn con, nói mẹ yêu con. Mẹ có lúc chẳng biết tung tích, lặng lẽ biến mất. Mẹ lại trở về. Mẹ luôn đọc, làm việc. Mẹ cõng con dạo chơi ở vườn hoa trong mưa. Mẹ có ánh mắt cô đơn. Mẹ dắt con đi rất nhiều nơi. Mẹ ngắt xuống một đóa nguyệt quý nở rộ trong gió nhẹ buổi chiều, trịnh trọng chuyền đến tay con. Mẹ bảo con ngửi hương thơm của cánh hoa. Mẹ lại hôn tóc con. Mẹ đang già đi.

(An Ni Bảo Bối)

28.12.13

Trích "Gặp lại chốn hồng trần sâu nhất", quyển 6


Tin rằng tất cả mọi người đều từng xao xuyến bởi một bài hát, vì giai điệu của nó, vì lời ca nào đó, hoặc chẳng có duyên do, chỉ là cảm động đơn thuần. Nhớ nhung một người, hay hoài tưởng một người, luôn không nhịn được tự hỏi, rốt cuộc phải lúc nào mới có thể biển người gặp gỡ? Đúng vậy, biển người mênh mang, chúng ta sơ ý lạc mất nhau, một ngày kia đôi bên mưa gió quay về, phải chăng dung nhan đã thay đổi? Phải chăng vẫn có thể nắm được tay nhau?
Đêm nay tình cờ nghe được bài hát Hóa ra anh cũng ở đây” của Lưu Nhược Anh, vì sự trùng hợp của một câu ca từ, khiến tôi cảm động không thôi. Gặp nhau trong biển người ngàn núi muôn sông, hóa ra anh cũng ở đây.” Tôi biết không nhiều về Lưu Nhược Anh, nhưng từng nghe nói, cô là một cô gái cảm tính, đã viết nhiều câu văn cảm tính. Sau đó xem phim Dòng chảy thời gian” về Ô Trấn, bị nó lay động sâu sắc. Chỉ cảm thấy cô có một vẻ đẹp gột hết phấn son, giống như cổ trấn vùng sông nước đó, bình tĩnh một cách từ tốn dưới mặt trời lặn.   
Cho em lắng đọng bụi trần,
Chôn vùi dĩ vãng âm thầm ngày xưa.
Từ biển, dãi gió dầm mưa,
Đến nơi sa mạc thớt thưa bóng người.

Ẩn tình đã rõ mười mươi,
Muôn ngàn ngôn ngữ không lời nói ra.
Yêu là trời đất bao la,
Hóa ra anh ở bên ta chốn này.

Người xưa giờ ở đâu đây,
Phải chăng chỉ có sum vầy trong mơ.
Tận sức liễu yếu đào tơ,
Đổi về hồi ức bâng quơ nửa đời.
 
Mắt anh khát vọng ngời ngời,
Tâm tình cứu rỗi em thời trông mong.
Biển người ngàn núi muôn sông,
Hóa ra lại gặp anh trong chốn này.

(Bạch Lạc Mai)

Trích "Gặp lại chốn hồng trần sâu nhất", quyển 2


Nhà thơ Đài Loan Tịch Mộ Dung từng có một bài thơ, “Bến đò”.
Cho em nắm lấy tay chàng,
Giã từ, rồi lại nhẹ nhàng rút tay.
Nhớ nhung bén rễ từ đây,
Lâng lâng như ở trên mây bồng bềnh.
Núi sông vốn dĩ trang nghiêm,
Vì ly biệt, bỗng trở nên dịu dàng.
Cho em nắm lấy tay chàng,
Giã từ, rồi lại nhẹ nhàng rút tay.
Tháng năm ngưng đọng từ đây,
Trong tim lệ nóng sánh tày sông sâu.
Muôn vàn bất lực nhìn nhau,
Bến đò trống trải, tìm đâu hoa cài.
Đem lời chúc phúc tặng ai,
Ngày mai, hai đứa ở hai phương trời…
Bến đò của Tịch Mộ Dung, là bến đò của ly biệt, tràn đầy tình cảm nhớ mãi không quên và tâm ý chia tay lưu luyến. Những năm qua, không biết đã cảm động bao nhiêu người si tâm không đổi vì tình yêu. Cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, tôi đã thích bến đò, bến đò của đời người, bến đò của năm tháng. Thuyền bè qua lại xuất phát từ nơi này, lại từ phương xa trở về nơi này. Do đó, gặp gỡ cũng là bến đò, ly biệt cũng là bến đò, duyên đến cũng là bến đò, duyên đi vẫn là bến đò. Hai chữ bến đò, ẩn chứa quá nhiều tình cảnh đời người, ly hợp tụ tan. Bến đò của tôi, có lẽ là thanh đạm, sẽ không có nhiều khách qua đường lai vãng, chỉ ngẫu nhiên có kẻ lênh đênh trôi giạt đi ngang, mây nhạt gió nhẹ.

(Bạch Lạc Mai)

Hôn nhân Tây Tạng (8)



Hảo Hảo:

Hôm đó ở quảng trường chùa Jokhang, tôi tựa trong lòng Anh Sói, cả đám người ngồi xúm xít với nhau đoán mây trắng trên trời giống động vật nào, Gyatso đột nhiên xuất hiện, một phát bẻ quặt cánh tay Anh Sói đang ôm tôi ra sau lưng, Anh Sói lập tức nghiến răng há miệng la lớn, cánh tay của tôi cánh tay của tôi! Những người khác đều đứng lên, nhìn Gyatso mặt mày hung dữ, chẳng biết đã xảy ra chuyện gì.

Tôi vội kéo Gyatso, bảo anh buông tay. Gyatso nhìn tôi, buông Anh Sói ra, lại tung qua một đấm, đánh Anh Sói thối lui thật xa, khóe miệng cũng chảy máu. Gyatso còn muốn nhào lên, tôi vội xông vào giữa họ, gào lớn đừng đánh nữa, Gyatso anh có bệnh à, vừa đến là đánh người!

Gyatso hằm hằm nhìn mấy người “Tạng phiêu” kia, kéo tôi bỏ đi.

Tôi quay đầu nhìn, thấy cả đám ngẩn ngơ nhìn chúng tôi, bộ dạng luống cuống.

Gyatso lôi tôi xuyên qua vô số hẻm nhỏ, vào một sân nhà kiểu Tạng, lên lầu hai, mở cửa, sau đó “bình” một tiếng đóng cửa. Yến Tử, anh mới đi mấy ngày, em đã tìm đàn ông mới? Tại sao?

Phải, em đã tìm đàn ông mới, liên quan gì anh? Tôi cứng cỏi đứng giữa phòng, nhìn anh khiêu khích.
    
Em không giữ đạo làm vợ, em “nẳng nơ”. Anh mắng, cũng chả biết học từ này ở đâu.

Tôi cười. Đó gọi là lẳng lơ, không phải “nẳng nơ”, anh nên học tốt tiếng Hán rồi đến tìm em, người rừng.

Không được mắng anh người rừng. Anh hai tay nắm chặt cánh tay tôi, không ngừng lắc loạn xạ, dường như muốn bóp gãy nó.

Người rừng người rừng, em cứ mắng đấy, sao nào? Anh chẳng phải mất tích sao? Anh chẳng phải cút xéo rồi sao? Em lại không được tìm một gã đàn ông an ủi đôi chút à, chẳng lẽ bắt em giữ mình như ngọc với anh  từ đầu đến cuối? Anh cho rằng anh là ai? Hoàng từ à…

Tôi miệng chẳng lựa lời mắng tràn, không hề tỏ ra yếu đuối trừng anh.

Bên ngoài có người gõ cửa, anh quay người mắng một câu tiếng Tạng, ngoài cửa liền chẳng có động tĩnh nữa.
    
Anh thả lỏng hai tay, bỗng nhiên kéo tôi vào lòng, hung hăng hôn tôi, đầu lưỡi bá đạo chui vào miệng tôi. Tôi vừa đẩy anh vừa hô lớn cứu mạng, người rừng, có người muốn cưỡng hiếp tôi!

Anh đẩy tôi đến trên bàn trà nhỏ, loáng cái đã cởi cúc và dây kéo quần tôi, tuột phắt quần lót của tôi, trong tia sáng lờ mờ và mùi bơ nhàn nhạt trong phòng, nôn nóng đi vào thân thể tôi, hưởng thụ chẳng chút thương tiếc, tách trà bị chấn động rơi xuống đất, phát ra tiếng vỡ giòn giã.
  
Đây không phải là làm tình, làm tình phải có tiền tấu, gió nhẹ mưa nhỏ tuần tự tiến dần, cuối cùng khiến thân thể và tâm linh đều hoàn mỹ hợp nhất. Vì sao chúng tôi mỗi lần bên nhau, luôn không vào khuôn phép như thế cuồng dại như thế, kéo xé gào thét, giống như hai kẻ thù hận mấy đời, giận không thể ăn thịt đối phương giết chết đối phương rồi uống cạn máu?

Gyatso như sói hoang hung dữ chằm chằm nhìn tôi, bàn tay to thô ráp cào loạn xạ trên người tôi, sau đó bỗng nhiên cúi đầu xuống, cắn trên núm đỏ tươi kia, miệng phát ra tiếng thở hổn hển, ánh mắt lại từ từ dịu xuống.

Yến Tử, Yến Tử, theo anh nhé… Anh yếu ớt cầu xin tôi, sau đó ôm tôi thật chặt, để tôi dán sát anh hơn.

Tôi cũng chìa tay, vuốt ve khuôn mặt rám nắng của anh, nước mắt tức khắc trào ra. Gyatso, anh cần gì chuốc khổ trở lại? Cần gì chuốc khổ tìm em?

Gyatso ôm tôi lên, mặc quần vào cho tôi. Lại lần này lượt khác hôn môi tôi, nói Yến Tử, đợi anh, anh muốn em trở thành người đàn bà của anh, người đàn bà duy nhất.
        
Tôi rưng rưng nước mắt gật đầu, vết lệ chưa khô, đã quên tất cả đau đớn, tất cả khổ sở, chỉ cần người đàn ông này vẫn trở lại, chỉ cần anh vẫn muốn tôi, vì anh chìm đắm trăm lần lại ngại gì.

Anh kéo tay tôi, ra mở cửa, chỉ thấy ngoài cửa có một gã mặt đen và một cô bé đứng đó. Gã mặt đen chỉ tôi, quát gì đó bằng tiếng Tạng với Gyatso, Gyatso không nói gì, kéo tôi muốn bỏ đi, lại không đề phòng gã kia một đấm đánh tới, trúng ngay mũi Gyatso. Gyatso lập tức buông tôi ra, trả lại một đấm mạnh, đánh trên cánh tay gã mặt đen. Cô bé òa khóc, ôm chân Gyatso. Gyatso vừa mắng bằng tiếng Tạng, vừa kéo tôi đang đứng ngây người vọt lẹ xuống lầu nhanh chóng bỏ đi.    
  
Trên đường tôi nói với anh tôi đã trả phòng, tạm thời ở chỗ một người bạn phái nữ. Tôi nhấn mạnh hai chữ “phái nữ”, chính mình bi ai cho mình, lúc nào tôi đã trở nên dè dặt như vậy? Người đàn ông này, quả thật đã thay đổi tôi rất nhiều.

Gyatso mượn một căn nhà ở viện an cư ngoại ô phía đông, chúng tôi vào ở. Những thứ như chăn đệm đều có sẵn, anh đợi tôi tôi ngủ, lại ra ngoài mua về vật dụng thường ngày, thậm chí áo ngủ, quần lót đều nhất nhất mua về, sau đó lại nấu nước nóng, để tôi tắm nước nóng. Nhìn thấy những vết răng kia, Gyatso hỏi, Yến Tử, còn đau không?
  
Thích anh cắn em. Tôi cười yêu kiều, còn  nũng nịu đòi anh ẵm, ra vẻ vết thương lành rồi quên hết đau rồi.

Anh nói Yến Tử, em thế này rất ngoan rất nghe lời giống như một đứa trẻ. Sau đó lau khô người cho tôi, ẵm tôi lên giường, đắp mền, quay người vào bếp bê ra một ly sữa, dùng muổng từng chút từng chút đút cho tôi.

Người đàn ông này, khi dịu dàng cũng làm cho người ta rất cảm động.
  
Buổi tối, Liên gọi điện thoại, hỏi Hảo Hảo cậu ở đâu? Trác Nhất Hàng tìm cậu khắp nơi, đám bạn “Tạng phiêu” của cậu loan tin cậu bị một gã người Tạng cướp đi ở quảng trường chùa Jokhang.

Tôi thoáng nhìn Gyatso, đi ra ban công, nói tớ rất tốt không cần lo qua vài ngày sẽ về.

Hảo Hảo, cậu thật sự rất tốt chứ? Rốt cuộc cậu đang ở chung với ai?

Tớ thật sự rất tốt, cậu yên tâm nhé. Nói xong liền gác điện thoại, ngẫm nghĩ, lại tắt điện thoại.

Là gã ôm em đó à? Ánh mắt của Gyatso lại mạnh mẽ bắn tới.
  
Cô gái em yêu đó. Tôi cười trả lời, bước đến nhón chân hôn bờ môi mím chặt của anh. Đừng đa nghi, thật sự là một cô gái.

Lông mày của anh lúc đó mới giãn ra một chút.

Sau đó, tôi từng hỏi gã mặt đen đánh anh và cô bé là ai. Anh nói là em trai và em gái anh.

Vì sao phải đánh anh?

Không thích em. Ở chỗ tụi anh, hôn nhân phải do cha mẹ làm chủ, con cái không thể tự mình chọn lựa. Anh nói.

Niên đại nào rồi? Còn có hôn nhân bao biện sao? Ngoẹo đầu nhìn anh, không giống dáng vẻ nói dối.

Ở quê anh, tổ tiên đời đời đều là như vậy. Anh nói, thở dài.

Ôi, Gyatso tội nghiệp của em. Tôi vuốt ve khuôn mặt anh, đường đường một đấng nam nhi, lại bị người ta bao biện hôn nhân, thật là không sao hiểu nổi. Chúng ta không gấp, cứ từ từ.
Nhé?

Yến Tử, anh…

Cho rằng anh muốn giải thích với tôi tạm thời không thể đưa tôi về nhà không thể gặp cha mẹ chồng, bèn dựng ngón trỏ đặt trên môi anh. Xuỵt, đừng nói nữa. Em hiểu. Sau này tôi mới biết, Gyatso cơ bản không phải là ý này, lời anh muốn nói còn đáng sợ hơn nhiều so với điều này. Thật hối hận lần ấy đã cản trở anh, nếu không, bản thân có lẽ đã khác rồi.

Cuộc sống của chúng tôi yên tịnh trở lại.
  
Anh vẫn xử lý chuyện làm ăn của anh, mỗi ngày trở về đều vui hơn hớn nói với tôi đã kiếm bao nhiêu tiền, còn không ngừng mua trang sức mua quần áo cho tôi. Anh nói phụ nữ phải trang điểm đẹp đẽ, đi ra ngoài đàn ông mới có thể diện. Tôi nói tôi không thích những thứ linh tinh rắc rối đó. Anh hỏi vì sao, nói phụ nữ quê anh mỗi người đều có rất nhiều trang sức. Tôi bảo đó là tập quán dân tộc, con gái người Hán không thích trên người treo bảy món đồ tám xâu chuỗi chà bá, phiền phức, gây tai họa cho mình.

Từ đó, anh không mua những món ấy nữa, nhưng vẫn mua quần áo. Quần áo anh mua luôn rất vừa vặn, mặc lên cũng đẹp.
  
Khi anh vắng mặt, tôi cũng đi dạo phố Barkhor, tìm được Anh Sói ở chỗ “Tạng phiêu” thường lui tới, chân thành xin lỗi anh, còn mời họ đến “Tạng gia yến” xả láng một bữa, tốn hết hơn bốn trăm đồng của tôi.

Khi chia tay, ai nấy ngửi trên người tôi, bảo đầy người mùi Tạng ngao, chọc đến tôi than trời. Lũ không biết tốt xấu các người, ăn của tôi uống của tôi còn không nịnh bợ tôi, thật là chẳng có thiên lý.
  
Đến tìm Liên một lần, thấy tôi thần thái phơi phới xuất hiện, cô chẳng mảy may kinh ngạc. Chỉ hững hờ nói, ngồi đi, Hảo Hảo.

Bước đến ngồi bên cô. Muốn nói gì đó, cuối cùng không nói ra miệng.

Tớ giúp cậu xếp sẵn đồ đạc rồi. Cô nói. Bên Trác Nhất Hàng, cậu chuẩn bị nói thế nào?

Tớ đâu có nói sẽ gả cho anh ấy. Tôi ngoẹo đầu. Anh ấy đến tìm cậu à?

Không, lần trước chụp hình gặp được, lúc trò chuyện mới biết các cậu ở với nhau.

Anh chàng vô duyên. Tôi thầm thì một câu.

Cái gì? Liên hỏi.

Không có gì. Hôm nào lên lớp với cậu nhé Liên, tớ muốn cảm nhận một chút.

Được. Lúc nào muốn đi gọi điện thoại cho tớ, thứ hai đến thứ sáu đều có lớp, cuối tuần nghỉ. Cô nói, sau đó kéo hai chân áp sát người. Quay đầu cười tôi, không sợ yoga buồn tẻ ư?

Một câu nói tùy tiện, cậu lại nhớ suốt đời à? Véo hông cô một cái, đắc ý nhìn cô ngã trên đất.

Hảo Hảo, thế này sẽ lấy mạng người đấy. Cô nằm bò trên thảm, dùng ánh mắt không ngừng giết tôi.

(Dorje Zhoigar)